Hiển thị các bài đăng có nhãn NGHĨ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGHĨ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Nhạy







Cứ năm bảy năm, ngồi điểm lại thấy mình khác biệt một trời. Ấy là đang nói chuyên tư duy, chứ ngoại hình vóc dáng càng lớn càng già càng xuống cấp thì rõ rồi.

Đã ít bạn, nay còn ít hơn. Nhất là những đứa từng nghĩ là bạn thân thiết sống chết, cũng làm lơ mình cả rồi. Chả lẽ do mình. Yêu thương và trân trọng dành cho nó vẫn còn đó. Thế thì tại đâu? 

Một cuộc đổi thay và lột xác ngoạn mục mấy tháng nay. Kèm theo đó là những mối quan hệ thân tình cũng giãn nở rời rạc ra đáng kể. Xong rồi nghĩ chắc tại mình đã đổi thay quá rồi, khiến bạn không còn nhận ra đứa hay sầu tư, đứa hay bất cần ngạo mạn, đứa hay ẩm ương ngày nào. Giờ trước mặt chúng nó là mụ đàn bà lắm lời về tư duy triệu phú, về bí quyết thành công, về sở hữu công chúng, về trái tim đủ lớn, bla bla... nghe nhức cả óc đau cả đầu và vớ vẩn đếch chịu được. Chả liên quan gì đến đời riêng của chúng nó đã khá an ổn, vậy nên kiếm tiền thêm để làm gì.

Ờ ha, kiếm tiền thêm nhiều để làm gì?

Với những đứa đã quen sống trong sự an toàn của chúng nó, mỗi bước bôn ba chúng đều hãi sợ, lo lắng. Chúng thà yên ổn miễn sao đủ ngày ba bữa ăn hai giấc ngủ, thỉnh thoảng vợ chồng con cái loăng quăng đâu đó làm vài ba cái ảnh khoe, thế là hạnh phúc rồi. Lại còn tôi yêu hạnh phúc nhỏ bé này, cuộc sống giản đơn này. Mình mà yêu như chúng nó được sao? Cứ nghĩ tới một sự rủi ro nào đó về sức khỏe hay trục trặc công việc, mọi thứ đổ sụp thì lúc đó có yêu nổi không? Với chỉ số hạnh phúc đó, kết cục chúng sẽ ra sao? Rồi chúng bằng lòng với cuộc đời chúng, bảo không mơ mộng gì hơn, đời chủ yếu nghĩa tình, tiền bạc phù du hư ảo. Thôi, cho tôi xin, thử vô siêu thị mua đồ rồi trả bằng nghĩa tình đi. Tôi không thể hão huyền như thế được.

Nhưng dù gì để lột xác thì mình phải chịu đau đớn vì xay nghiền.

Miễn sao cho ra một Di khỏe khoắn, có tiền bao la, thời gian vô biên để tận hưởng cuộc đời này là được. Cứ xay cứ nghiến thoải mái và Di chẳng ngại sự va đập lớn nhỏ nào. Di vốn là đứa lười nhác, thích ăn ngon, thích đẹp, thích làm những gì mình thích và không muốn bị quản chế bởi bất kỳ ai. Thì để có được tất cả những điều ấy, Di phải chạy hết tốc lực cho tới nơi thật nhanh, tới nắm lấy chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai mà Di mong muốn. Chỉ có vậy thôi. Vì lao thật nhanh trên con đường của mình, vài ba người bị Di bỏ rơi, thì thôi chờ Di tới đích rồi quay lại với bạn vậy. Bạn cứ chỉ trích đi, chê cười đi, thoải mái đi. Và bạn đứng lại còn tôi thì chạy tiếp, nơi cánh cửa có nhiều người thành công đang tận hưởng cuộc đời đáng sống của họ. I am one.


Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Di





Email báo lịch phỏng vấn. Xứ cờ hoa chuẩn bị đón hai tân nhập cư Di và Ruby.

Chả vui, chả buồn. Di cư sang một khung trời mới. Cũng phải làm lụng cày bừa. Cũng phải gầy dựng lại tất cả. Nail. Hãng. Loanh quanh dăm ba công việc và mài cuộc đời mình vào những vòng xoay. Ờ thì vì tương lai con. Ờ thì vì cha già mẹ yếu. Ờ thì 38 tuổi rồi chả ma nào nó sẽ rước mụ dở hơi cám lợn chỉ mỗi cãi nhem nhẻm là hay.

Chả thấy nuối tiếc gì nơi này. Dăm ba kỉ niệm mong manh. Dăm ba cảm tình chưa kịp gọi tên. Dăm ba cuộc vui vầy không còn nhớ. Đi đến xứ người lạ hoắc lạ huơ. Lại phải tập ước mơ, tập nghĩ nhiều tới mục đích sống. Giao thiệp bạn bè mới. Còn gì nữa ta? Thế thôi. Đời quanh quẩn cũng là ba cái thứ đó thôi mà.

Ngoại ngữ có. Không lo. Bản lĩnh. Có luôn. Chỉ là thấy nó hơi lạ xa, hơi vô nghĩa, hơi hoang mang. Mà thứ gì hơi hơi thì đều không đáng ngại.

Nói lời chia tay dần dần được rồi ấy nhỉ.

Di ơi Di à.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Đời của một người rất thường

Cô Di bụi bặm



1. Nơi cái eo cong cong này, tiếng sóng xô bờ có vẻ đều đặn hơn vào những ngày biển lặng.
Những con sóng "ưu ái" hôn miết vào bờ cát, nơi những đá sỏi nằm im lưu lạc từ bấy đến giờ không tìm về được cố hương, chỉ biết nằm đó nghe thời gian vỗ về mòn mỏi.
Nhặt nhạnh chúng về, ánh mắt lướt qua những dáng hình lạ lẫm đúng bằng thời gian vừa chạm mắt cho đến khi chúng nằm yên trong bao tải, chưa kịp hiểu thời gian nào mài mòn bôi xóa, biển nào đã gọt dũa mà nên hình. Từ đây chúng sẽ có đời sống khác, yên vị nơi cái hồ cá rộng chừng bốn thước vuông của mụ, ngày ngày nghe lũ cá lớn nhỏ rộn ràng xôn xao hôn lén kiếm ăn trên mớ rêu mòn, nơi mụ chiều chiều ngồi đòng đưa cánh võng ngắm nghía một đời sống thu nhỏ mà mụ tạo dựng cho chúng. Vậy thôi. Mụ đưa thiên nhiên vào cuộc đời mình trầm lắng ưu tư trên những dáng hình đá sỏi mà mặc nhiên bước nốt đoạn đời.
Mụ cho hai tay vốc lấy đá sỏi, nghe những âm thanh vui tai trong như tiếng lòng ai đó phát ra từ đôi tay mình. "Sóng bạc đầu và núi chìm sâu, ta về đâu đó. Về chốn nào mây phủ chiêm bao... bốn bề nương dâu...".
Mụ lại nghe như trong tiếng đá sỏi, giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì...

2. "Đứa nèo lên mạng nhìu, post bài liên tục, đứa ấy rảnh".
Slogan trên là của cô Di á.
Nhưng mà, rảnh có nhiều kiểu, nhiều nghĩa à nha!
Muốn kết luận một người nào đó rảnh thì phải nên luận rằng: một là đứa đó rảnh thiệt, vô công rỗi nghề, rảnh rỗi sinh nông nổi; hai là đứa ấy high-tech biết rõ lên internet là cũng có thể mần ăn; ba là đứa ấy talent hơn mình, nó có thể làm việc gấp đôi gấp ba mình nên dư nhiều thời gian, còn bốn là gì... chưa rõ, chắc lên mạng để nừa tềnh.
Sao cô Di lại cùng lúc có thể điều hành việc quán, làm cái hồ cá, trang trí nhà cửa với sự trợ giúp của anh hàng xóm đẹp giai, nấu cả canh cải xanh cá rô đồng phức hết cả tạp, ra biển nhặt nhạnh sỏi đá với con, ngắm nghía làm sao mua được với giá tốt nhất thửa đất đang rao bán sát nhà mình, cùng con làm đồ chơi từ những vỏ ốc sò ngoài biển.
Chắc cổ cũng talent nhẻ, hì hì.

3.Bận và tiết kiệm.
Là hai lý do khiến mấy nay chẳng vô nhà sách hoặc đọc sách gì.
Sáng sớm đánh thức con dậy sớm vì nhà khá xa trường học. Mẹ con sau khi xiêm y ra khỏi nhà là bay ngay lên quán làm đồ ăn sáng bán. Báo cáo em cũng chả biết em đã uống phải thuốc gì mà em có thể trở thành thợ nấu đồ ăn sáng cho khách cũng ra hồn ra vía. Lời lỗ chưa rõ nhưng em biết có khổ nhiều đấy nhưng em vuôiiiiiiiiiii...
Công việc vừa là niềm vui vừa là trải nghiệm. Em vốn khác người mà. Chỉ có thế thôi mà em bị chậm mất 10 năm so với bạn bè. Khi chúng ló đã đi tới chân trời hạnh phúc thì em vẫn đương chập chững lò dò từng bước một. Đường đời giờ đây chẳng còn thênh thang như hồi giai giẻ. Nhưng em thấy vui rồi vì đã có mục đích phấn đấu. Em thấy yêu đời, ham học hỏi, ham tìm hiểu triết lý nhân sinh và bớt đi ẩm ương.
Và giữa rừng sách bát ngát này em chọn mua tuyển tập Vũ Bằng. Đấy! Nội cái chuyện đọc sách cũng khác người. Em chả dại mua mấy cuốn ba xu mà giá xấp xỉ các cuốn của Vũ Trọng Phụng Nam Cao Tô Hoài Thạch Lam. Vẫn chủ trương tiết kiệm mà não bộ vẫn vận động đủ đầy, các bác nhể?

4. Đời có khi quẳng lên vai ta mấy gánh nặng, đời đây là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, anh em xã hội - mà nói như bác Hiếu thì đấy chẳng qua chỉ để thỏa mãn niềm tin của đời về ta.
Muốn nói thêm là, trong mỗi người đều có những cái THAM, trong đó thứ tham danh là thứ khó triệt tiêu nhất.
- Muốn trong mắt người, ta là gái chính chuyên, đàng hoàng.
- Muốn trong môi trường nào ta cũng được công nhận mình hòa đồng, không chơi nổi quá lố lập dị.
- Muốn người sống tốt với mình không chê bai khích bác.
- Được nhiều người chọn làm hình mẫu tiêu biểu về gu thẩm mỹ, thời trang, làm đẹp...
...
Mong muốn chính đáng thật. Nhưng để làm gì???
Được thương hay bị ghét thì cũng thế thôi, cũng chả ai sống đời của mình để hiểu để thương. Càng được vote bao nhiêu cái áp lực trong ta càng nặng nề bấy nhiêu, rồi ta bị cái danh hão ấy cuốn theo, ta cứ chạy theo những tiêu chuẩn của người để rồi cuối cùng mệt mỏi mà thốt lên rằng Ta là ai vậy? Ta đang sống vì cái gì vậy?
Tham nào quá mức cũng không tốt các bác ạ.

5. MÙA XANH RẤT VỘI...
Thú thật sáng hôm nay có đứa đã cố ngăn cơn xúc động.
Tiết trời ấm, se sẽ cơn gió đầu ngày làm lòng rộn lên. Hay là xuân đã về?
Những nỗi nhớ cuộn lên khi nhớ về ngày cũ, thuở có cha có mẹ, có chị em quây quần chờ mong Tết. Nhớ dáng ba ngồi hong nắng trước sân. Lũ gà qué đào bới lẩn quẩn góc vườn. Con Ti bày trò trèo cây nhún nhẩy. Mặc lo toan của người lớn, đám con nít hồn nhiên nô đùa.
Chỉ lan man thế thôi đã thấy cay cay sống mũi...
Chỉ biết trời chỗ này trong vắt chẳng gợn mây. Nắng tô hồng cuộc đời, làm xanh cây lá. Con nhện giăng giăng bình yên trên đọt cây.
Nghĩ chắc xuân chớm về...
6. Già thì có già.
Nhưng mà:
"Già này già dẻo già dai
Già đi canh một canh hai già dzìa"
Tự nhiên năm mới máo moe muốn đi sàn quẫy một bữa.
Haiza...
...
Cũng phải làm một quả tổng kết chớ nhể.
Năm 2015 là năm tuổi của cô Di, cũng là năm tuổi của ba má mình.
Năm nay ba bịnh thập tử nhất sinh, nằm mê man sáu tháng trời gần như sống thực vật. Cả nhà đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất nếu như ba ra đi. Chị hai ở Canada, chị kế và anh rể ở Việt Nam đã sang Mỹ thăm ba vì sợ không còn gặp được ba nữa. Thế nhưng không biết phép màu nào đã đưa ba trở lại, căn bệnh nhiễm trùng phổi đã tạm thời được khống chế.
Năm tuổi mình cũng gặp nhiều điều không tốt trong việc làm ăn, thiệt hại không nhỏ nhưng cơ bản đều qua được và có một số kết quả đáng khích lệ. Có những cái nọ cái kia tốt đẹp đến ngoài sự mong đợi khiến mình cứ ngỡ là mơ. Xác định luôn, năm tuổi đối với mỗi người đều khác nhau không phải tất cả đều tệ hại mà dẫn đến lo lắng. Cứ làm tốt, chăm chỉ, sống đạo đức nhân ái, làm việc thiện, bỏ thù ghét sân si thế nào cũng gặp điều lành. Còn ai sống tệ sống bạc với mình coi như lẽ đời nó thế, xã hội có người nọ người kia, họ tích được phước thì họ hưởng, còn sống lợi dụng lòng tin lòng tốt của người khác để mưu cầu bản thân thì tự họ nhận nghiệp chướng.
Năm nay, có lẽ hưởng được phước phần từ cha mẹ, vì cha mẹ mình hiền lành thương người không bon chen, mình cũng đã gặp, kết giao và làm việc với những anh chị em, tạo nên ê kíp làm việc tốt, chân thành với nhau suốt một năm trời. Rất cảm ơn mọi người đã hợp tác, nhất là các anh chị em quán No.1 đã cùng nhau vượt qua khó khăn trong cuộc cạnh tranh khá khốc liệt giành thị phần ở khu vực mình, kết quả đâu đến nỗi nào nhỉ.
Mình cũng cảm ơn nhân duyên đưa đẩy một chàng gõ cửa trái tim mình, yêu thương thông cảm và thấu hiểu cô Di, thương cô chân tình và đồng hành cùng mình. Việc tương lai thế nào thì hồi sau sẽ rõ, cơ bản tụi mình cứ đi đúng con đường đã vạch ra, theo đúng lộ trình tiến độ, và chọn lẽ sống đơn giản nhẹ nhàng yêu thương, sống vì cha mẹ, con cái và mọi người chung quanh. Có lẽ hỉ nộ ái ố của cuộc đời đã khá đủ cho tụi mình. Cơ bản hiểu ra được lý lẽ sống ở cõi đời này nên với tụi mình mỗi ngày đều là ngày hạnh phúc, vui tươi và mong chờ nhau. Hi vọng điều này sẽ trường tồn, vì với tụi mình mộ chữ THƯƠNG đã là đủ.
7. Năm tới thì thế nào?
- Đi Mỹ cùng Ruby
- Mở một Store 
Thế thôi.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

Bình yên, where are you?








Mới khen nắng lên rồi chưa kịp phơi áo quần, trời lại đổ mưa.
Không bị mắc lừa nữa. Mưa trên mái tôn ầm ầm thế thôi, chỉ là thứ khuếch đại để cho người ta hoảng hồn mà nghĩ trời ơi sao mưa nặng hạt, cũng khuếch đại luôn nỗi lo lắng bâng quơ từ... tiền kiếp để lại hậu thế, mỗi khi mưa gió là thấy sợ thấy lo chuyện sinh nhai cơm áo.
Nhưng thôi. Cũng phải tạm gác lại một chút những nỗi lo toan đó. Vì trong một căn phòng đơn sơ mà ấm áp này, đơn sơ tới mức chẳng dám mời ai đến chơi cùng, bỗng lắng đọng tâm hồn để muốn ôm một cuốn sách trong tay, nhâm nhi chai nước lọc, tận hưởng cảm giác cách xa trần tục, xa những bon chen, và ngồi đường hoàng trước máy tính viết nọ viết kia. Về một mùa dã quỳ đâu đó, về những cái hẹn chưa làm được, về những người mến thương.
Tha hồ mà tưởng tượng bên ngoài kia, mưa đang nhỏ từng giọt xuống mái nhà ai rêu phủ. Một bầy sẻ giũ giũ những đôi cánh ướt nước rồi lướt từng đàn xuyên những ngọn gió chớm đông. Mùi đồ ăn nghe chừng rất quen thoảng qua một ô cửa nhỏ loang vào không gian mang một cảm giác rất gia đình. Bình yên có khi không phải là thứ mà mắt ta nhìn thấy. Nó đến từ sự tưởng tượng, cảm giác thoảng qua mơ hồ trong ký ức, nó đến khi ta nằm lặng yên, nghe ngóng mưa đang rơi. Nó không phải là những thứ đang thật, rất thật và có sẵn ngoài kia, mà chỉ cần lùa tay đẩy qua một bên khung cửa sổ, ta có thể đón chào chúng sực nức rộn ràng.
Một niềm riêng. Có một niềm riêng thẳm sâu chẳng bao giờ dám kể. Một niềm riêng đủ để bao giờ trời mưa cũng làm sũng nước. Rồi sau đó lại bừng tỉnh đón những sợi nắng mỏng tang, nhưng đủ sức cắt niềm riêng đó ra từng mảnh nhỏ rồi thổi bùng cho bay đi. Lại đi vào đời, quần quật lo toan, quần quật với trần gian, quần quật với những trái ngang chồng chéo. Rồi đến khi cảm thấy đủ cho cuộc mưu sinh, lại quay về chốn đơn sơ này, nghe mưa rớt, ướt sũng theo mưa, và ru mình bằng tưởng tượng yên bình.
(Trưa - làm biếng ăn cơm mà một phần cũng sợ mập - tưởng tượng chơi vậy)

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

GIÀ RỒI



Lên tập chí đàng hoàng chứ bộ


"Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh sẽ được nhìn mây trắng bay"
Có một lúc chợt thảng thốt nhận ra lâu rồi không yêu thương ai đến độ "quên cả lối về" mà có khi thứ ái tình như vậy còn bị mình bĩu môi bỡn cợt cho là vớ vẩn.
Cũng lâu rồi không có dịp lắng nghe con tim mình, đã để mọi thứ của cuộc sống xô bồ cuốn đi hết thảy mọi rung cảm.
Và đơn giản lấy hai chữ GIÀ RỒI để răn đe nhắc nhở mình không để cảm xúc đi hoang.
Ôi cái sự "già rồi" sao cay nghiệt thế. Đóng khung người ta vào những quy luật hạn hẹp, những nguyên tắc gò bó con người, rằng thì là có tuổi rồi bớt mộng bớt mơ, bớt để tâm hồn treo ngược cành cây, bớt sa đà chuyện ái tình nhăng cuội. Tuổi già sao lại khổ thế? Tuổi trẻ đã phải nai lưng làm lụng, quên đi thanh xuân, đến tuổi già thì tự giam lỏng mình vào những quy chuẩn thước đo, đời thế có đáng sống không hả đời.
Nên là, kêu gọi những ai đang già, sắp già hoặc già chưa đều: nếu còn hơi thở cứ yêu và mơ đi chẳng chết ai đâu.
Có gì Di lo cho. "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?"

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Khùng




Mặt mũi người ta vầy mà khùng à?


Nhiều người tự cho mình khôn khi chọn một lối sống an toàn là cái gì cũng chừng mực, khuôn khổ, không quá lố, không ''diễn'', không phô trương. Thậm chí kín kẽ về đời sống riêng tư cũng như quan điểm về mặt xã hội. 

Tôi biết thật ra số đó rất thích hóng chuyện, rất tò mò muốn biết người nọ người kia thế nào, có được cái gì, tài sản bao nhiêu, ăn mặc, xe cộ, có bồ bịch không, có ăn chơi không, có sành điệu không, vòng eo vòng ngực bao nhiêu, uống cà phê chỗ nào, có từng bị đánh ghen không, có uống thuốc giảm cân không... haiza trăm ngàn thứ muốn biết, bởi người ta nói rồi, đàn bà là chúa tò mò và ganh tỵ. Dù bạn có xuất sắc và thành công cỡ nào, tôi đoán bạn cũng bị họ soi cho ra khuyết điểm của bạn, hoặc thậm chí lỗi lầm nào đó của bạn từ thởi thời xa lắc. Thói đời nó vậy, ganh ghét đố kỵ cũng đồng nghĩa không muốn người ta hơn mình.

Thể nào cũng có người nghĩ tôi đang vơ đũa cả nắm, nhưng tôi mặc kệ, bạn thế nào thì bạn tự hiểu, bạn tránh né cỡ nào bạn cũng không lừa được chính bạn. Cái thói quen ít khi tự soi mình đã biến bạn thành con người chẳng muốn công nhận thành tựu của người khác, cũng như chưa bao giờ nhún nhường, khiêm tốn để biết mình chẳng qua cũng chỉ là hạt bụi trong vô vàn những hạt bụi khác mà thôi. Chính cái sự ''ảo'' quá mức đó, khiến ai ai trong mắt bạn cũng đầy khuyết điểm, và cái tôi vô tình được nâng lên cao quá cỡ, lúc nào cũng nghĩ chỉ có mình là hay, là nhất.

Trên facebook tôi bị cho là khùng. Trên trển tôi viết bô lô ba la cho vui vì có nhiều người biết rõ tôi, tôi có đóng mặt serious như trong blog này họ cũng chả tin. Tôi làm clip hài, thu ảnh sát vào cho mình càng xấu càng tởm thì càng vui. Tôi đệm đàn hát. Tôi làm thơ. Tôi viết nhảm. Thi thoảng cũng có chửi chó mắng mèo. Dùng ngôn ngữ mạng nói bậy bạ mua vui cho mình, cho bạn bè. Nhiều người sợ bị ''liên lụy'' không dám like, comment. Thậm chí có chị chơi trên blog này khá thân và tỏ vẻ quý mến tôi đòi gặp mặt tại Nha Trang cho vui, nhưng khi giao lưu chơi với tôi trên facebook chị hết dám gặp, lựa lý do nọ kia để né. Tôi buồn cười lắm, nghĩ chị ấy chọn cách an toàn cho mình, không muốn dây vào những con người rắc rối. Tôi cười xong nghĩ, phải thế thôi, đời còn không biết đâu mà lần, huống chi mạng với mẽo. Bao giờ người ta cũng muốn thấy cái hay cái đẹp, ít ai chịu dung nạp các mặt còn lại của vấn đề. Chỉ để an toàn thôi, tự bảo vệ chính mình. Nhưng tôi nghĩ chẳng qua chúng ta thiếu tự tin thôi. Ai làm hư hỏng bạn được, ai làm mất danh tiếng bạn được? Ai níu xuống giá trị của bạn được. Bạn cứ trải lòng ra hết đi, sống cho ra nét, sắc nét, chính kiến rõ ràng, bạn còn sợ cái gì nữa?

Tôi biết mình ''khùng'' là vì tôi thích trải nghiệm những thứ mà nhiều người không dám. Tôi biết có người cả đời không dám nhấc đít đến quán cà phê, gọi cho mình thứ đồ uống pơ phét hoặc đắt tiền nhất mà nhâm nhi hưởng thú vui một mình một bóng. Tôi biết có người thích làm ra vẻ cô đơn nhưng đi chơi đâu cũng phải có bạn có bè. Những lúc điên nhất cũng chả dám ra quán bia ngồi bắt tréo chân gọi một chai lạnh toát mà lầm bầm chửi đời, chửi thằng cha nào đối tệ với mình. Ai lại làm thế, đàn bà công dung ngôn hạnh ở đâu, giáo dục giới tính để đâu, giá trị đạo đức cất đâu mà làm chuyện ''bậy bạ'' không giống ai như vậy. Bao nhiêu nỗi sợ, nỗi lo lắng khi thấy mình ''hình như thấy sai sai''. Mà sai quái gì cơ, bạn có làm đúng cho người người hài lòng cũng chẳng để làm cái gì cả, bạn nhẫn nhịn, tự đưa mình vào những nỗi lo lắng đó cũng chẳng thằng cha căng chú kiết nào thấy thương hại. Nhưng tôi làm điều đó vì tôi, vì không phải cứ hễ làm cho mình an toàn là được an toàn. Tôi thích trải nghiệm cuộc sống dưới mọi góc độ. Làm con người đủ mọi cung bậc cảm xúc. Bạn cho đó là khùng điên, nhưng tôi thấy đời vậy mới đáng sống. Chúng ta khác nhau ở chỗ đó thôi, ở chỗ nhìn nhận đời như thế nào mới đáng sống.

Nói như vậy không có nghĩa tôi thuyết phục bạn làm theo tôi, hoặc nghĩ tôi đúng. Không cần đâu. Vì thực tế chúng ta vốn quen sống như thế nào thì cứ làm y như thế ấy, miễn sao chúng ta thấy an toàn, yên ổn, thích thú, chấp nhận được. Tôi chỉ khuyên một chút đừng nhìn thôi mà đánh giá một con người chỉ vì họ khác bạn. Cũng đừng tỏ ra dè bỉu hay chê bai xa lánh. Mỗi chúng ta có một cách lựa chọn, nhưng không phải sự điên khùng phá cách nào cũng đi ngược lại giá trị đạo đức xã hội. Tôi vậy nhưng không phải ai tôi cũng chơi, chuyện gì tôi cũng dám làm, sống bất cần, vui buồn bất thường... tôi không có thế đâu. Tôi biết ngưỡng của mình mà dừng lại, tôi biết sự trải nghiệm nào là trân quý, tôi biết tôi.

Bạn biết bạn chưa - tôi hỏi?


Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Trải



Waiting...



Tôi rúc về cái ''ổ'' của mình. Đông rồi, hay chưa đông, ai mà biết được, khi hôm qua hôm kia, rồi hôm kia nữa, mưa cứ dầm dề dầm dật suốt. Thế mà hôm nay nắng ráo làm cặp giò tôi thấy rát khi phóng xe vù vù trên phố. Tôi ôm một bó lys hồng đậm về cắm. Tôi những mong mùi hương thanh khiết của nó xua tan sự ẩm ương mấy nay nơi phòng tôi ở, hay xua đi nơi tôi đang sũng nước muốn khuỵu ngã buông tay một lúc cho quên cuộc đời.

Vậy đó, sự mạnh mẽ bao giờ cũng là con dao hai lưỡi. Ai đó thấy tôi ngang ngạnh gai góc, thì hãy cố nhìn thấy ở tôi một yếu đuối, một mong manh, cho tôi "nương nhờ chút thở than'', còn thì tôi biết tôi đang tự giết tôi một chút nào đó, khi phải luôn mang vác sự cứng cỏi phủ trùm không chừa khe hở, chống lại sự thương hại, chống lại những xót xa, bởi vì biết được bao nhiêu về tôi, mà bày đặt?

Thực ra, tôi ngồi từ sớm ở Khải Hoàn Môn để chờ cô bạn. Thảo - tên cô ấy, là một người bạn tôi quen mấy năm nay. Cô bằng tuổi tôi, dáng thanh mảnh dịu dàng và tất nhiên cô không ''khùng'' như tôi. Cô là kiểu người chọn lựa kiểu sống an toàn từ trang phục tóc tai cho đến đời sống gia đình hoặc tình cảm riêng tư. Cô không đa đoan, không phá cách, không màu mè, và cô hợp với tôi (mà tôi thì ai chả hợp). Cô là người nói hơi nhiều, đôi khi lan man, nhưng chân thật và lành tính. Cô thích ở tôi sự năng động, hiện đại và thoáng. Tôi thích ở cô cái gì thì tôi chưa rõ. Chắc chỉ là cùng lứa với nhau, cùng đào hoa, cùng thích ăn mặc đẹp, cùng thích sự thẩm mỹ, ghét sến sẩm chim cò, thích văn chương lãng mạn. Chứ nói tôi thích ở cô điều gì đó cụ thể - tôi chịu, không nói được.

Tôi cũng nói nhiều, nhất là những thứ gì đúng sở trường như làm ăn buôn bán, hay đối nhân xử thế gì đó. Tôi vốn là đứa lý thuyết một bồ, có thể cho người khác rất nhiều lời khuyên, riêng tôi chẳng làm được bao nhiêu trái lại còn tự mang vác khổ đau do tính khí nóng nảy hấp tấp, lại tự ái chất đầy mà gây nhiễu sự. Người ta thích chơi với tôi, giao lưu gặp gỡ. Còn tôi biết rõ con người mình nên dè dặt, thu mình.

Cuộc nói chuyện đó vô bổ,vô thưởng vô phạt. Từ lâu tôi chẳng có ý muốn học hỏi nơi ai cái gì. Tôi thấy sợ con người vì sự thay đổi liên tục, sự mất chính kiến, sự lý thuyết quá mức, sự đãi bôi, sự chấp nhặt, sự thâm hiểm. Cực đoan thật khi cứ nhìn mọi người kiểu như vậy nhưng thật sự tôi rất hãi sợ. Con người và cái thế giới này, cứ từng lúc từng lúc đáng nghi đến mức mất an toàn, và tôi không thể đưa tôi vào một ngưỡng của sự an toàn, bởi có khi những nguyên tắc mà tôi biết được đã bị phá vỡ không còn đúng đắn nữa. Những cuộc gặp gỡ giao lưu với ai đó trở thành thứ xã giao nghi thức cho mối quan hệ, không còn là xúc cảm cần tìm đến với nhau khiến tôi chán ngấy khi có một lời hẹn gặp. Tôi thiếu tự tin lèo lái dẫn dắt cuộc nói chuyện theo ý mình như cách tôi vốn hay làm. Và tôi buộc mình im lặng nhiều hơn trước.

...

Đời sung sướng nhất có thể la hét hoặc làm gì đó để nói rằng, ôi tôi buồn. Nhưng đời cũng sung sướng nhất là khi ta buồn chỉ cần có đứa im lặng chịu đựng ta một tí để ta trút. Nhưng đời cũng khốn nạn vô cùng khi mình có chuyện mà chẳng thể nói ra. Tự ôm sầu đau, tự ôm bĩ cực mà than van với chính mình.
Tôi mấy nay vậy. Nhưng không cần ai thương đâu.

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Không đề

Thì là...

Có đôi lúc tôi chẳng biết mình phải bắt đầu từ đâu. Tôi vốn không ưa những thứ mông lung mơ hồ. Thành thử trong vô số những bài thơ tôi viết và xóa đi tất cả, chẳng có bài nào tôi lấy tựa và ''vô đề'' hay ''không đề''.

Nhưng hôm nay thì...

Quả nhiên tới midnight mà chưa đi ngủ được vì ly cà phê uống trễ, làm cho tôi lẩn quẩn trong một số cảm xúc lan man. Mà tôi lại cứ muốn cứ thích viết ra những thứ lan man đó mới chết. Nên tôi đành phá lệ lấy cái tựa ''không đề'', còn hơn là để nó trống không, chả lấy gì làm cảm hứng.

Mưa rồi. Từ hôm qua. Đất trời bỗng dưng giã từ sự khô khốc, mà dầm dề từ chiều tối đến đêm hôm. 

''Thành phố trong mưa mùa thu... hàng cây nhớ chiếc lá vàng rơi...''

Tôi bỗng dưng thèm ly cà phê muộn, nơi góc quán, mỗi khi mưa buồn có một chút gì đó thật sự là rất phiêu linh. Tôi thèm muốn cái cảm giác được ngồi vẩn vơ, hưởng một chút lành lạnh của tiết thu mưa. Chẳng có nguyên do gì. Chỉ là thứ đúng chất vớ vẩn nhất quả đất, mà những kẻ lãng đãng máu nghệ sĩ như tôi mới có thể đột nhiên thèm thuồng một cách lãng xẹt như vậy. Từ lâu những cuộc vui bù khú với bạn bè nhậu nhẹt đã thay bằng việc ngồi một mình cà phê lướt mạng. Tôi chả phải gái ngoan với những thứ tiêu khiển nền nã đoan chánh. Tôi là người đàn bà ba mươi sáu tuổi, hơn nửa đời người còn hơi hướm bốc đồng bay bổng của lứa tuổi ăn chưa no lo chưa tới, đã thôi xao xác với những chát chao cuộc đời. Một chút ngạo mạn phớt đời. Một chút suy tư nghệ sĩ. Tôi như vậy thôi. Chả có gì màu mè làm dáng nữa. Bắt đầu sống đúng chất của mình.

Năm nay, nắng nóng hạn hán kéo dài làm mùa hoa sữa của riêng tôi trôi dạt phương nào. Mỗi mùa mưa ngang qua, bao giờ cũng rưng rức cái mùi vừa yêu đương vừa ghét bỏ, cứ chực chờ ngấm vào tôi, nhấn vào tôi cảm giác chìm đắm lắng sâu, sao bây giờ không thấy. Mà thôi kệ, không có lại càng hay. Bởi thứ hương thơm đó, không khéo lại khiến tôi hoang mang nhớ về một người nào đó, xa xa. Khốn lắm.

Tôi đã thành người đàn bà khô khan. Cảm giác không gượng lại chút nào sự mềm mại. Tôi mạnh mẽ, cứng cỏi, nặng quan điểm và hơn hết là cảm xúc khó lường. Tịnh tâm đi - Thầy nói - Con còn nhiều vướng bận, con cần giải thoát chính mình. Tôi ậm ừ. Dạ thưa thầy con hiểu. Nhưng lòng tôi đa nghi, liệu thầy có nhìn tôi bằng con mắt của một vị chân tu, hay chỉ đúng nghĩa một người đàn ông trước một người đàn bà. Tôi từ lâu đã mất lòng tin trước những con người bằng xương bằng thịt. Tôi không tin lắm vào cõi thầy. Tôi biết mình hư khi nghĩ tầm phào như vậy. Mà tôi nào có thể nghĩ gì khác hơn.

Trước đàn ông, tôi đã phải tự giấu mình đi. Tôi không đẹp. Cũng chẳng tri thức gì. Nhưng cái gọi là tử vi và số phận đã cho tôi chữ ''đào hoa'' mà vận vào thì tôi đến khổ. Để yên thân tôi phải tự thu mình, có khi còn phải cố làm ra thô thiển và ngu dốt cho nó lành. Tôi không kham nổi chuyện bị đeo đuổi. Tôi cũng không can đảm chơi những trò ái tình nhăng cuội với anh nọ chàng kia. Có khi tôi còn cực đoan tự bảo rằng mình đã già. Nhưng đâu được, tôi biết mình còn tươi tắn lắm.

Trời mát. Thích lan man vậy đó.




Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Lãng mạn và Kinh doanh

Hai tay hai ''súng''



Giờ, như con cá ra bể lớn, tôi quen biết nhiều người nữ, chữ nghĩa đầy mình và kinh doanh giỏi vô cùng.

Điều đó giúp cho tôi tự tin khẳng định rằng, lãng mạn và kinh doanh, hoàn toàn có thể tồn tại trong một con người.

Nhỏ, cha mẹ tôi nói nhà mình con cái không làm ăn gì được. Chúng nó là những đứa có tâm hồn lại hiền lành. Trong khi thấy người ta, dân làm ăn, bao giờ cũng hung hăng, sắc sảo, tinh thần thép, máu lạnh. Chúng nó mà đi bán buôn, không khéo đứt vốn, vì cái tính thương người.

Làm tôi cũng tự nghi ngại chính mình. Nhẽ đâu mình hoàn toàn không thể bán buôn?

Bây giờ, khẳng định ngay và luôn, lãng mạn là một chuyện tốt cho một cái đầu lạnh, tính toán nhạy, bổ sung cực tốt cho khả năng tự thiết kế công việc của mình, nhất là các công việc đòi hỏi sự khéo léo, sáng tạo.

Hơn bao giờ hết yêu công việc của mình hiện tại. Yêu cuộc đời. Yêu bản thân mình. 

Đã có cái nhìn bằng TÂM về cuộc đời, nên cuộc đời trở nên nhẹ nhõm. Bớt băn khoăn sầu bi. Sống và yêu hết mình. Mỗi ngày ngộ ra nhiều niềm vui, nỗi buồn làm đẹp tâm hồn mình.

Cho và nhận cũng dễ dàng hơn, không đắn đo khi trao tình cảm của mình cho ai đó. Cũng không giận hờn chấp nhặt, miễn là tâm tịnh. Miễn là không động đậy trước biến đổi cuộc đời.

Và như thế, mỗi ngày bằng an là một niềm vui vô vàn.

Tôi biết mình giác ngộ.

Dù cuộc đời đãi ngộ mình kiểu gì cũng bằng an.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Cô đơn









Ngay cả khi không viết gì, blog cũng còn vài người đọc.

Cũng không biết là ai đọc, vì mình có chơi với ai nhiều. Trên facebook kết bạn tán nhảm tràn lan, có khi nói bậy nói bạ, đến nỗi "phụ huynh'' mình đọc rồi nhắc nhở. Tự ái, chả muốn viết gì trên facebook, nên lâu lâu up lên đó vài cái ảnh, và lại tiếp tục nhảm, có lúc lại muốn bỏ facebook luôn cho rồi, nhưng lại thấy tiếc mấy cái hình.

Đôi lúc tự hỏi, hay cứ làm con người bình thường, ngày hai buổi đi làm, kiếm tiền, tối về ôm con gái ngủ, cho cuộc đời nó lành, không phải thương vay ất ơ chữ nghĩa. Cuối tuần bày vẽ chuyện ăn uống, nhậu nhẹt linh tinh, ôm đàn hát hò, như bao lâu nay, cho khỏe?

Nhưng thực tình dù có đơn giản cách mấy cũng vẫn cứ thấy buồn, cô đơn. Nhiều khi cô đơn kinh khủng khi thấy làm cái gì cũng một mình. Vui cũng không biết nói với ai. Buồn cũng chả biết sẻ nó ra với ai kiểu gì. Chẳng phải là thiếu bạn bè. Chỉ là, đã quen với cách gặm nhấm một mình. Mà hình như bây giờ cũng nhiều người giống mình vậy.

Mà nhiều người bây giờ, cô đơn thì có cô đơn thật. Nhưng họ phô diễn sự cô đơn của họ, trong cái vẻ ngoài cố tạo ra cứng cỏi. Mình cũng từng như vậy, tô vẽ nỗi buồn, nhưng biết chắc người từng trải sẽ nhận ra hết, rằng đâu đó lấp liếm trong nỗi buồn, vẫn là sự khát thèm cái đẹp, cái vui, cái buồn, cái gọi là hạnh phúc.

Cũng có những lúc mình háo hức trước việc sẽ làm một bà nội trợ đáng yêu, tóc búi cao lơ thơ vài ngọn tóc lòa xòa, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nấu nấu nướng nướng, dọn dọn dẹp dẹp, quét quét tước tước, và chờ một anh chồng và đám con nít loăng quăng đầu ngõ trở về, sẽ hò hét hối thúc tắm rửa ăn uống bữa cơm ngon miệng do chính tay mình làm, rồi khi lũ trẻ học hành hoặc đùa vui dưới ánh đèn vàng ấm áp, mình sẽ, mặc một bộ đồ ngủ mỏng mảnh mượt mà, gối trên tay anh chồng, ôm một cuốn sách cũng mong mỏng, rồi ngủ quên trong lòng chàng...

Nhưng chặp sau lại cụt hứng với viễn cảnh bực tức nhau, kình cãi nhau, giận hờn nhau và bỏ nhau bơ vơ với đủ thứ hỉ nộ ở đời, chuyện này thì mình đã có kinh nghiệm.

Thế là lại quay về mối cô đơn cũ, cho lành...


Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Mùi




Cây sử quân tử tôi trồng



"Tôi là người mẫn cảm với mùi..."
Không biết tại sao tôi ấn tượng với bài viết đó của một người rồi thầm "thần tượng" người đó dù chẳng biết mặt mũi người ta ra làm sao. Đôi khi cuộc đời có những chuyện trớ trêu như vậy, cảm giác mỏng mảnh bâng khuâng nhưng mạnh mẽ quyết liệt đi vào tâm hồn mình một lúc nào đó, chiếm ngự ta một cách âm thầm, êm ái và đẫm sâu đến mức ta không ngờ, làm ta thành một kẻ khùng điên vô đối, rồi bỗng một ngày nhẹ nhàng rời bỏ ta, như một làn hương ngất ngây thoảng qua, đủ khắc khoải, đủ cào xé, đủ gợi nhớ, đủ cảm nhận một vẻ đẹp của thứ ái tình không là gì, không vì cái gì. Bao năm qua còn lưu giữ những cảm xúc cũ, những bày biện dở dang trước cuộc chơi tìm kiếm "feelings" sống động nhất đời. Để đôi khi, những mỏng mảnh gợi nhớ từ đoạn thơ hay, câu văn đẹp, ly cà phê vừa vặn nơi một góc quán quen, hoặc một ai đó nhắc nhớ... lại cảm đến người xưa, người tôi chưa hề quen.
Tôi có hàng lô lốc nước hoa từ những chuyến về Việt Nam của chị và mẹ. Nhà tôi biết tôi thích nước hoa. Gần đây nhất chị tôi mang về nhiều mỹ phẩm và tôi lại được sở hữu thêm độ bốn năm chai mùi rất ưng. Tôi không sành về nước hoa, cũng như không có đam mê đối với thời trang và mua sắm. Chỉ đơn giản tôi thích cơ thể sạch sẽ với mùi thơm dịu nhẹ để ra đường, dần dần đã thành thói quen tạo ra sự tự tin và thoải mái cho tôi. Tôi biết không ít người không thích nước hoa, một số thủ một hai chai là quà tặng để có thể "nói chuyện" với người nọ người kia ra vẻ ta cũng sành điệu chứ thực chất chẳng đời nào móc hầu bao cho những cái lọ tẻo teo ngốn tiền, một số người nghe mùi nước hoa là chóng mặt buồn nôn, nhất là trong phòng kín làm việc phải suốt một ngày nghe mùi hương sực nức. Tất cả đều Không Sao Cả. Nước hoa cũng chỉ là thứ phụ kiện, không phải là thứ thể hiện đẳng cấp, sành điệu hay xa hoa như ta vẫn tưởng. Nó đơn giản chỉ là sở thích, một sở thích nho nhỏ như bạn gái thích nội y lụa mỏng, giỏ xách "name", giày cao gót... Chỉ khác nó là thứ đi vào bạn, nói lên con người bạn bằng khứu giác tinh tế, không phải bằng con mắt nhìn vào những đồ vật bạn mang theo. Nó vốn không chẳng phải thứ gì xa xỉ nếu chịu khó làm một bài tính chia đơn giản. Nhưng nếu không quen hay hoàn toàn dị ứng thì bạn cũng không cần phải thử làm gì. Mùi hương - đơn giản chỉ là sở thích như bao nhiêu sở thích khác thôi mà.
Tôi đặc biệt thích đàn bà tô son đỏ, dùng nước hoa tinh tế nhưng nồng nàn, đi giày cao gót. Đó là tiêu chí của riêng tôi về một phụ nữ có vẻ ngoài bắt mắt. Tôi thấy họ khác biệt với những người xung quanh nếu không nói là nổi bật. Khoan nói đến thần thái hay tư chất, những khái niệm khá xa vời với một người nữ bình thường, hãy nói đến vẻ ngoài của họ đi đã, có phải với ba thứ đó, họ đã "gây sự" được với mọi người rồi không?
Tôi biết cây sử quân tử nhà một người quen. Buổi tối nghe mùi hương của loài hoa này tỏa ra, tôi... mém xỉu. Một vạt hàng rào hoa chi chít làm ban đêm nơi đó đặc quánh mùi hương. Tôi hơi... bất mãn. Tôi vốn ghét những thứ quá lố, quá ngưỡng vì tôi kém chịu đựng. Mùi sử quân tử làm tôi nhớ những ngày mưa quê nhà, trên con đường đi học có những đoạn tới mùa có loài cây leo thành từng bụi lớn, hoa trĩu từng chùm li ti trắng muốt mùi hương sau cơn mưa xộc vào rức mũi tôi. Một sự "quá lố" ghi thẳng một bàn vào khung thành với cơ chế tự ngăn cản mọi sự tấn công vũ bão, làm tôi cứ nhớ hoài không quên cho tới bây giờ.
Mua một bụi sử quân tử về trồng ở quán cà phê. Cây lớn rất nhanh và lộ vẻ sung sức. Một hôm hoa trổ hết đợt mà đâu đó vẫn thoảng hương, tôi nghiêng đầu ghé sát để ngửi vào mấy cái nụ mới chớm. Cũng không phải mùi từ mấy cái nụ. Vài ba ngày sau tôi biết mùi hương đó thoảng ra từ... cơ thể mình. Thì ra mấy hôm nay tôi thử chai nước hoa mới, nó là mùi hoa sử quân tử mà tôi không chú ý. Nghĩ mà buồn cười. Thì ra có nhiều thứ trong cuộc sống tôi vẫn chưa chịu khó chậm lại để ngẫm, để nghĩ, để cảm nhận. Tôi vẫn còn qua loa và hời hợt lắm.

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Người đàn bà mơ theo gió






Nàng quấn lại chiếc khăn lụa cho mớ tóc bớt lòa xòa trên trán. Cái gáy cũng trở nên mát mẻ dễ chịu trong một trưa tháng sáu nóng hơn mọi năm. Hiếm hoi một vài lọn gió thổi nhẹ, vờn qua đôi má đang ửng lên vì nắng nóng rồi luồn vào cổ áo lan tỏa xuống ngực, khiến nàng cảm thấy dễ chịu lên đôi chút.

Nàng chậm rãi lật bìa cuốn sổ tay da nâu đã sờn vài chỗ. Cuốn sổ dày nhẽ phải ba trăm trang mấy năm trời nàng ghi chú chi chít mà mãi không thấy hết được một nửa. Cũng may là nó không hỏng bìa dù nàng mỗi ngày đôi lần lật mở nó ra. Nàng hi vọng đến khi cuốn sổ không còn trang nào trắng, bìa sổ vẫn còn để nàng có thể giữ gìn, làm thành kỷ niệm.

Nắng. Mình chỉ có thể nói về nắng trong những tháng ngày này, khi cơn mưa ban chiều chẳng thể gột bỏ những ám ảnh hừng hực ban trưa.

Nàng ghi thật nhanh rồi gấp cuốn sổ lại, cất nó vào chiếc ba lô, rồi gọi cô bé phục vụ đang ngồi ngáp dài tính tiền chai nước lọc. Nàng nhìn cô bé mỉm cười thông cảm, bởi dưới cái nắng nóng này, mọi thứ đều dường như ngưng đọng, buồn thỉu buồn thiu và dễ dàng đưa  người ta vào cơn ngầy ngật buồn ngủ khó cưỡng. Nhưng nàng thì còn phải đi tiếp. Mong sao đến chiều nàng sẽ tới được thị trấn, kiếm được chỗ nghỉ ngơi tắm táp trước khi bị mắc mưa hoặc trời tối.

Nàng buộc lại đôi giày vải, đeo kính mát rồi khoác ba lô ra xe. Trong lúc cho xe nổ máy, nàng bật nhạc, mỉm cười khi nghe giọng Michael Bolton khào khào Tell I love you but I lie.

Cái sự dối trá ấy có khi cũng đáng yêu ấy chứ nhỉ. "I love you" hình như chưa bao giờ đủ nói lên lời yêu dành cho ai đó. Nàng cũng cho rằng như vậy là đúng. Nói yêu thôi thì có bao giờ đủ, dù có nói đi nói lại nhiều lần cũng chẳng bao giờ đủ cho một cuộc tình.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường hai bên là đồng trống. Nàng nâng kính xe cho gió lùa vào, dù biết chắc những ngọn gió này chẳng mấy chốc mang đầy bụi đường cuốn vào trong xe, tỏa đầy trên gương mặt rám nắng. Nhưng nghĩ đến cảm giác được đứng lặng yên dưới vòi hoa sen mạnh, mặc tình cho những tia nước chảy dài trên cơ thể rắn rỏi, len lỏi vào những khoảng da thịt mình, từ tốn giũ sạch bụi đường là nàng thấy dễ chịu.

Mutual misunderstandin' 
After the fact 
Sensitivity builds a prison 
In the final act 
We lose direction 
No stone unturned 
No tears to damn you 
When jealousy hurts ...

Cold cold heart...

Nhạc chuyển qua bản Sacrifice - ông già Elton John. Nàng gỡ chiếc khăn lụa ra khỏi tóc, để gió thổi tung những ngọn loăn xoăn vờn qua môi qua cổ. Nghĩ đến cảm giác được nằm trên một chiếc võng treo giữa rặng dừa, với cuốn sách hờ hững trên bụng, nàng sẽ phiêu cùng tiếng sóng biển ngay ngày mai tự dưng thấy hình như nắng có dịu đi.

Người đàn bà theo gió
Nhặt nhạnh mấy vần thơ
Khuất lấp giữa bụi mờ
Mang về cài lên tóc

Người đàn bà theo gió
Nương náu chiều mồ côi
Mơ thấy mình nói cười
Quên hoa tàn nguyệt lạnh

Giữa núi đồi hiu quạnh
Chỉ còn gió phiêu bồng
Người đàn bà đi lạc
Thấy quanh mình hư không...




Di, 25/6/2015

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Cái sự thôi thúc viết




Một buổi chiều mưa rưng rức ủ ê. Ở nhà nằm chán lại ngồi, rồi bật dậy làm mấy cái việc lẻ tẻ. Làm việc lẻ tẻ thì thèm nghe cái gì đó cho đỡ chán. Nhạc - không thích nghe nữa, sợ âm thanh đột ngột tan loãng nào đó từ những bài hát chẳng hợp lúc sẽ làm hỏng mất buổi chiều với cảm giác vừa thiếu thốn, vừa trống trải này.
Nghe truyện vậy.
Đánh ra tên vài tác phẩm văn học nước ngoài, không có thứ mình muốn. Chọn trên list thấy dăm ba tiểu thuyết ngôn tình thứ mình ghét như ghét ngồi chung với gái ngốc hay những thẳng dở người. May quá, Những cây cầu quận Madison. Chương 1, chương 2 rồi chương 3 qua giọng đọc ngọt mềm của ai đó khiến mình bị cuốn theo. Phảng phất thấy mình trôi đi trong sự phiêu bồng êm ái đó, thấy được chất lãng đãng, những hình ảnh đẹp, ngọt, phiêu như thôi thúc mình một điều: viết.
Chao ơi cái sự viết, mình vừa mê vừa sợ cái cảm giác bị lôi đi không kịp gượng, mỗi khi luồng ý tưởng cứ miên man tuôn ra không ngừng trên đường đi, góc quán cà phê, hay bất kỳ chốn nào mình suy tưởng. Nhưng lại sợ bị cuốn trôi vào đó, quên đi những bản ngã, những mưu cầu, những tính toan và có thể trở thành thứ dị hợm hay cái gì đó lãng xa thực tại. Hơn ai hết mình hiểu mỗi khi cuốn vào thứ gì đó mê mải, mình sẽ không dừng lại được, và kết quả thì, đương nhiên là mình bi thảm, cái được-mất không thể tiên liệu được, khiến mình hỗn mang, chơ vơ, hoặc ngụp lặn lụt lội, trống hoác, tan hoang. Có khi còn mất phương hướng.
Bạn bè bảo viết đi. Nhưng chẳng dám. Chẳng phải sợ mình chả làm nên trò trống gì, vì điều đó có chi là quan trọng.
Chỉ là, sợ mình không còn là mình, một dạng lên đồng, có lẽ.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Hôm chia tay anh ô cửa vẫn sáng đèn...






Những giấc ngủ đến rất nhanh và nhẹ nhàng, khi lòng người dường như lặng sóng.

Mấy tháng rồi việc nọ việc kia cuốn xô, chẳng còn thời gian để dừng lại. Những xáo trộn, những biến động, xúc cảm trồi sụt liên miên, có đâu một chút tĩnh lặng mà nhìn lại mình?

Hôm qua rời thành phố một tí, relax bằng bia và gà Đông Tảo ở một nơi yên tĩnh, xa phố phường tấp nập, không phải nghe tiếng còi xe, không thấy mình nổi sùng, bởi bia quá ngọt mà người thì quá vui. Không ngờ có một nơi yêu thế, chỉ cách phố phường tấp nập vài cây số, qua khu Amiana, qua Rusalka đình đám, rẽ vào một con lộ ẩn mình dưới những tán xoài rậm rạp. Mùi gà tiến vua luộc thơm nức mà da thì giòn sậc. Được làm người trên vạn người ăn thứ gà quý hiếm. Rượu vào lời ra được trận cười sái cả quai hàm. Rồi về nhà khi đã ngâm ngấm, ôm đứa kia ngủ ngon lành. Không nhớ đến ai, không màng nghĩ gì nữa về cuộc đời.

Thành phố nay mai sẽ có mưa. Những cơn mưa hè trút nước. Gột rửa cái thế giới bụi bặm này và bớt đi oi nồng. Đồng Đế nắng mưa thao trường những tháng ngày cũ đến nay vẫn nắng vẫn gió, vẫn khắc nghiệt lòng đời. Cũng gột sạch dùm tôi chút tàn dư còn sót lại, của những gì không đâu vào đâu, giữa tôi với người. Vì với tôi, thế là đã trọn.

"Mộng về những tháng năm xưa
Khi ta quen nhau lúc đầu
Những buồn vui qua rất mau
Nào ngờ bão tố yêu đương len sâu vào trong đáy hồn
Muốn rời xa... ôi đã muộn..."

(Sáng thức giấc sớm đọc tin nhắn "I miss you" đến từ giữa đêm, không cảm xúc gì rõ rệt. Hình như ai cũng thấy mỏi mệt khi cuộc tình đã hết).





Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Hàng cây đưa em đi về...






Những cuối tuần khi nào cũng dễ chịu...

Ấy là khi người ta không phải hấp tấp chạy đua với những mốc thời gian được ấn định. Tự cho phép mình làm bất cứ thứ gì mà ngày thường phải đắn đo suy tính.

Nha Trang luôn chìu lòng những kẻ vô nguyên tắc như tôi. Chẳng có gì phải nôn nóng và bị cuốn xô, nếu ta cứ việc ta ta làm.

Một năm rồi tôi cho mình cái quyền được làm theo ý mình, bắt người khác phải theo quy định của mình, tất nhiên chẳng cưỡng cầu những thứ khắt khe quá đáng vô lối.

Sáng nay tôi không phải làm việc sớm. Tôi nằm ườn, bỗng dưng thích làm tình làm tội ai đó.

Quả nhiên được toại ý. Tự ái của tôi được thoả mãn nhưng nó ngốn của tôi gần hai tiếng đồng hồ.

Thế đấy, cái gì cũng có giá của nó. Nên tôi nghĩ mình nên bắt đầu học cách cân nhắc việc cứ chìu chuộng cảm xúc của mình.

Đêm qua coi phim có đoạn hội thoại khá hợp với tâm trạng tôi lúc này.

"Kể từ khi không còn bố mẹ, tôi quyết định không để mình bị phụ thuộc vào ai nữa. Tôi không muốn nghĩ đến sự mất mát. Tôi sợ bị bỏ rơi nếu phụ thuộc vào ai. Và anh làm cho tôi bắt đầu lo sợ".

Tôi ngồi quán trưa, nhìn nắng nhảy nhót đuổi nhau. Vô ưu quá đỗi. Biết mình còn lâu mới vô ưu như thế. Chỉ có thể gột sạch và refresh toàn bộ, rồi như trẻ thơ học lại thảy mọi thứ, từ đầu.

Học lại từ đầu, chẳng biết tôi có còn đủ thời gian không nữa.

"Đường tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người?"





Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Ôi tóc em dài đêm thần thoại



Em đứng lên gọi mưa vào hạ...

Tôi bỏ phố đông để về chốn của mình, chỉ cách lòng đường chừng mấy chục bước chân mà thấy như cách xa đời quá mực. Tuổi mấy rồi, mà nắng mưa qua đây không còn mang nhiều ý nghĩa nữa. Cảm xúc chỉ là những thoáng thương vay, rồi cũng vút bay, chẳng đọng lại chút hơi hướm nào.

Về và ngồi viết.

Mấy đứa bạn bảo viết đi. Viết đi cho chúng nó đọc. Xem ra những thứ xuất phát từ một tôi - cõi thật, vẫn khác những gì chúng nó chỉ cần một cú click chuột hoặc một cái lướt tay là có thể thấy đầy rẫy tràn lan. Chúng nó vẫn thích thú trước cảm xúc thật - của một con người thật - mà chúng nó vẫn thấy hàng ngày, tiếp xúc hàng ngày hơn là đọc của một người nào đó lạ xa. Thế ra, tôi vẫn còn ''hot'' lắm.

Anh cũng gọi, bảo em mở blog lại đi. Chỉ duy nhất anh còn nhớ đến tôi, bằng chút tình đồng điệu của những người yêu viết lách. Nhưng tôi đã mở từ rất lâu rồi. Chỉ là không kết bạn với ai. Bởi cũng có những khi tôi muốn giãi bày gì đó.

Rồi mùa xuân không về
Mùa thu cũng ra đi
Mùa đông vời vợi
Mùa hạ khói mây

Có lúc tôi nghĩ có lẽ mình nên xếp lại gọn gàng cuộc sống, tâm hồn, học cách sống thôi bão nổi. Nhưng mà, tôi thấy mình khó mà dứt ra được, bởi nhạy cảm quá, nhạy tới mức thấy đau từng tế bào trước nỗi đau, ngất ngây với niềm vui, và có khi thấy nóng như dòng máu trong người. Biết sao được, tôi đã cố giống mọi người, nhưng tôi kết luận mình thật dở hơi khi làm điều đó.

Rồi tôi lại tìm thấy bạn thôi.




Ruby

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Tombe la neige





Ngày chị sang với ba, tuyết rơi dày vùng Denver, Colorado. Trên tầng cao của bệnh viện, chị chụp những bức ảnh mặt đất tuyết phủ kín. Khu bệnh viên vắng tanh trong mưa lạnh. Vài người đã nhắm mắt xuôi tay. Lòng chị tôi khi ấy chắc hẳn đã trống trải, bâng khuâng, xót xa lắm.
Tôi chưa bao giờ thấy tuyết. Lần lên Sa Pa năm nào, đêm xuống cũng chỉ 6 độ C, sương bụi như mưa li ti. Mấy người đi chung thèm nhìn thấy tuyết. Tôi nghĩ lạnh thế này đã đủ buốt xương rồi còn mơ mòng tuyết. Tối đến trong se sắt của núi rừng vùng cao, thề có Chúa tôi không tài nào ngủ được vì cái lạnh như cứa vào da thịt. Mơ một vòng tay ủ ấm là thực tế nhất, tuyết cái nỗi gì.

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir...

Hồi xưa đi học tiếng Pháp, mới chạm tay vào thứ ngôn ngữ êm ái này tôi đã lọ mọ ra nhà sách tìm cuốn Chansons Francais, rồi cùng với bản Chancon d'orphée tôi tập hát Tombe la neige vì tôi thích hát các bản lời Việt từ lúc nhỏ. Se sắt quá, thấm đẫm đến cắt lòng ra khi đâu đâu cũng chỉ một màu tang vây kín.

L'oiseaux sur les branches...

Cô đơn đến cắt lòng ra. Ngu ngơ lũ chim trong tuyết lạnh.

Ba tôi bệnh và hôn mê sâu. Lòng tôi một trời tuyết trắng.


* PS: quên tiếng Pháp nhiều.

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Những xót xa đành nói cùng hư không...






Di Di nghe ngày trôi qua trong sự tĩnh lặng. Nàng lặng yên sau những câu hát buồn nhưng nhức. Nghe giọng mình khàn đi và vàng võ đã nhuốm đầy.

Nỗi buồn của nàng, biết nói làm sao đây?





Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Thích viết vậy thôi




Tôi nghĩ viết là một căn bệnh. Bạn không thể dừng lại được.
I think all writing is a disease. You can't stop it.

William Carlos Williams


Tôi xin đưa ra một lời khuyên, hy vọng mình không tỏ ra xấc xược. Hãy viết đi: hãy viết điều bạn đang cảm thấy. Đôi khi nó sẽ giúp bạn rất nhiều trong đau khổ.
May I make a suggestion, hoping it is not an impertinence? Write it down: write down what you feel. It is sometimes a wonderful help in misery.

Robertson Davies


Người viết văn giống như mèo, bởi họ là những sinh vật kín đáo, dễ thương và thông thái. Và mèo giống người viết văn cũng bởi vì những lý do tương tự.
Authors like cats because they are such quiet, lovable, wise creatures, and cats like authors for the same reasons.

Robertson Davies


Văn chương không phải hơi thở của xã hội đường thời, không dám nói lên nỗi đau và sợ hãi của xã hội đó, không cảnh báo kịp thời những mối nguy hại đe dọa đạo đức và xã hội - thứ văn chương đó không xứng đáng với cái tên của văn chương; nó chỉ có cái mã ngoài. Thứ văn chương đó đánh mất lòng tin của nhân dân, và những tác phẩm của nó được phát hành bị dùng như giấy lộn thay vì được đọc.
Literature that is not the breath of contemporary society, that dares not transmit the pains and fears of that society, that does not warn in time against threatening moral and social dangers — such literature does not deserve the name of literature; it is only a façade. Such literature loses the confidence of its own people, and its published works are used as wastepaper instead of being read.

Aleksandr Solzhenitsyn


Vai trò của tôi trong xã hội, hay của bất cứ nghệ sĩ hay thi nhân nào, là cố gắng và thể hiện điều mà tất cả chúng ta cảm nhận. Không phải để dạy người khác cảm nhận. Không phải như nhà rao giảng hay lãnh đạo mà như hình ảnh phản chiếu của tất cả chúng ta.
My role in society, or any artist's or poet's role, is to try and express what we all feel. Not to tell people how to feel. Not as a preacher, not as a leader, but as a reflection of us all.

John Lennon


Sự lạm dụng ngôn từ là công cụ lớn nhất của lối mánh khóe và ngụy biện, của các đảng phái, bè lũ và phe cánh trong xã hội.
Abuse of words has been the great instrument of sophistry and chicanery, of party, faction, and division of society.

John Adams


Có những ngôn từ còn tồi tệ hơn chửi rủa, có những ngôn từ đem lại sự tổn thương.
There are worse words than cuss words, there are words that hurt.

Tillie Olsen