Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Cạn lời





Mấy bà bạn xưa bên blog yahoo và cả sau này ở blogspot cũng "dọn dẹp chuồng trại" về hẳn bên facebook.

Tôi cũng tính một là đóng hẳn cái blog này rồi qua facebook luôn cho nó tạp nham đúng bản chất, hai là chỉ dùng nó để đọc chơi chơi khơi khơi dăm ba người viết lách coi được.

Thế mà thi thoảng lại thèm "bụp chát hự" trên bàn phím smartphone những bài thực dài, thực nhảm, kiểu kiểu như này, mà facebook thì chả đời nào, nhất là về sau này, mỗi lần hứng chí định biên gì đó thì lại thôi, hoặc là hủy đi, hoặc là chọn chế độ "chỉ mình tôi", rồi ngậm tăm luôn, cho rằng cái sự viết lách phơi bày chỉ là trò nhố nhăng, nhăng cuội hết sức.

Đời vốn thế, khi mọi sự đã quá thừa mứa thông tin thì chẳng ai bận tâm những chuyện bá vơ của thiên hạ, huống hồ chi một kẻ chẳng có hứng thú như mình trong việc câu likes câu views.

Xứ Mỹ cờ huê vào xuân. Cỏ cây qua mấy tháng đông xám ngoét ủ ê giờ vươn mình thức dậy. Sao chẳng thấy chút rạo rực gì. Mọi ngày biền biệt trôi qua trôi qua... làm và làm. Ăn rồi làm. Rồi ngủ. Rồi lại tuần tự các việc như vậy vào ngày hôm sau. Da trắng trẻo. Tóc dài ra. Chỉ đôi mắt còn thỉu thiu. Chưa thấy đời rực lên trong đó.

Chìm dài vào cuộc đời. Và nghĩ mình chỉ cần đơn giản thôi.

Để sống.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

Back to...








Tôi định chẳng bao giờ viết blog nữa. Chẳng còn ai là bạn blog một thời.

Haha, mọi thứ như thể dọn sạch sẽ sau một trận đại hồng thủy. Lác đác rơi rụng một vài tàng tích nhưng hình như chẳng chút cảm hứng khơi dậy nào.

Làm tôi nhớ cái thời tôi viết ngây ngô như cô gái mới lớn.

Rồi tôi viết như một đàn bà xao xác.

Rồi tôi câm nín như một buổi chiều rũ rượi.

Rồi lặng tới bây giờ.

Mà thật, nhiều năm trôi qua vẫn còn nhớ nhung những buồn vui cũ. Con người gỗ đá mấy cũng thương những thổn thức ban đầu.

Còn ai thích cô Di một thời không nhỉ? Hãy thử yêu lại cổ một lần coi sao. Ngọt ngào hơn hay chai đá hơn, ai mà biết.

Đột nhiên thích viết lại thơ, như hồi ấy.

Rồi quay lại.




Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

Tháng Sáu






Tháng Sáu.

Và tôi vẫn còn dăm ba ngày để có thể làm cái gì đó khác với ngày thường. 

Thế nhưng tôi chẳng biết làm gì, ngoài việc nằm coi ti vi, đi loanh quanh vô phố mua vài ba thứ lặt vặt.

Muốn thăm vài ba đứa bạn, đòi mấy món nợ, đến một vài chỗ quen, ăn mấy món mình ưa, rồi chờ tới ngày hành lý khăn gói lên đường sang Mỹ.

Mà việc nào cũng thấy chán phèo. Có xa xôi gì đâu. Mà có phải không gặp lại nữa đâu.

Mấy nay có ý chờ mưa đầu mùa. Vậy mà gió cứ đánh tan mây nơi mỏm núi. Trời gầm gừ một hồi thì im ắng, chẳng còn thấy chút dấu hiệu của mưa. Thôi cũng đành. Có khi mưa làm mát mẻ nhưng lại gợi sự ủy mị, mà mình thì muốn tâm thái nhẹ nhàng tĩnh lặng, chẳng phải nghĩ ngợi gì nhiều.

Còn vài ngày nữa sang Mỹ. Nghĩ thấy buồn cười một điều là hình như mình đang tiến gần đến MỘT AI ĐÓ mà cứ ngỡ quên lâu. Hay là mình đang cách xa ra người đó. Không thể nào biết được vì trái đất vẫn cứ tròn quay. Thôi không cần biết, cứ ở yên đấy đừng có đi đâu, rồi em sẽ gặp. Vì tâm tưởng em luôn có anh, nghĩ về anh. Dẫu thời gian đang dần lấy đi của ta nhiều thứ, khiến em không còn trọn vẹn như thuở nào, khiến em cũng quên béng đi anh là ai, nhưng nhất định sẽ gặp, phải gặp. Mà gặp để làm gì, em cũng chưa rõ.

Tháng Sáu rồi, của nhiều năm trôi qua.



Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Nhạy







Cứ năm bảy năm, ngồi điểm lại thấy mình khác biệt một trời. Ấy là đang nói chuyên tư duy, chứ ngoại hình vóc dáng càng lớn càng già càng xuống cấp thì rõ rồi.

Đã ít bạn, nay còn ít hơn. Nhất là những đứa từng nghĩ là bạn thân thiết sống chết, cũng làm lơ mình cả rồi. Chả lẽ do mình. Yêu thương và trân trọng dành cho nó vẫn còn đó. Thế thì tại đâu? 

Một cuộc đổi thay và lột xác ngoạn mục mấy tháng nay. Kèm theo đó là những mối quan hệ thân tình cũng giãn nở rời rạc ra đáng kể. Xong rồi nghĩ chắc tại mình đã đổi thay quá rồi, khiến bạn không còn nhận ra đứa hay sầu tư, đứa hay bất cần ngạo mạn, đứa hay ẩm ương ngày nào. Giờ trước mặt chúng nó là mụ đàn bà lắm lời về tư duy triệu phú, về bí quyết thành công, về sở hữu công chúng, về trái tim đủ lớn, bla bla... nghe nhức cả óc đau cả đầu và vớ vẩn đếch chịu được. Chả liên quan gì đến đời riêng của chúng nó đã khá an ổn, vậy nên kiếm tiền thêm để làm gì.

Ờ ha, kiếm tiền thêm nhiều để làm gì?

Với những đứa đã quen sống trong sự an toàn của chúng nó, mỗi bước bôn ba chúng đều hãi sợ, lo lắng. Chúng thà yên ổn miễn sao đủ ngày ba bữa ăn hai giấc ngủ, thỉnh thoảng vợ chồng con cái loăng quăng đâu đó làm vài ba cái ảnh khoe, thế là hạnh phúc rồi. Lại còn tôi yêu hạnh phúc nhỏ bé này, cuộc sống giản đơn này. Mình mà yêu như chúng nó được sao? Cứ nghĩ tới một sự rủi ro nào đó về sức khỏe hay trục trặc công việc, mọi thứ đổ sụp thì lúc đó có yêu nổi không? Với chỉ số hạnh phúc đó, kết cục chúng sẽ ra sao? Rồi chúng bằng lòng với cuộc đời chúng, bảo không mơ mộng gì hơn, đời chủ yếu nghĩa tình, tiền bạc phù du hư ảo. Thôi, cho tôi xin, thử vô siêu thị mua đồ rồi trả bằng nghĩa tình đi. Tôi không thể hão huyền như thế được.

Nhưng dù gì để lột xác thì mình phải chịu đau đớn vì xay nghiền.

Miễn sao cho ra một Di khỏe khoắn, có tiền bao la, thời gian vô biên để tận hưởng cuộc đời này là được. Cứ xay cứ nghiến thoải mái và Di chẳng ngại sự va đập lớn nhỏ nào. Di vốn là đứa lười nhác, thích ăn ngon, thích đẹp, thích làm những gì mình thích và không muốn bị quản chế bởi bất kỳ ai. Thì để có được tất cả những điều ấy, Di phải chạy hết tốc lực cho tới nơi thật nhanh, tới nắm lấy chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai mà Di mong muốn. Chỉ có vậy thôi. Vì lao thật nhanh trên con đường của mình, vài ba người bị Di bỏ rơi, thì thôi chờ Di tới đích rồi quay lại với bạn vậy. Bạn cứ chỉ trích đi, chê cười đi, thoải mái đi. Và bạn đứng lại còn tôi thì chạy tiếp, nơi cánh cửa có nhiều người thành công đang tận hưởng cuộc đời đáng sống của họ. I am one.


Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Di





Email báo lịch phỏng vấn. Xứ cờ hoa chuẩn bị đón hai tân nhập cư Di và Ruby.

Chả vui, chả buồn. Di cư sang một khung trời mới. Cũng phải làm lụng cày bừa. Cũng phải gầy dựng lại tất cả. Nail. Hãng. Loanh quanh dăm ba công việc và mài cuộc đời mình vào những vòng xoay. Ờ thì vì tương lai con. Ờ thì vì cha già mẹ yếu. Ờ thì 38 tuổi rồi chả ma nào nó sẽ rước mụ dở hơi cám lợn chỉ mỗi cãi nhem nhẻm là hay.

Chả thấy nuối tiếc gì nơi này. Dăm ba kỉ niệm mong manh. Dăm ba cảm tình chưa kịp gọi tên. Dăm ba cuộc vui vầy không còn nhớ. Đi đến xứ người lạ hoắc lạ huơ. Lại phải tập ước mơ, tập nghĩ nhiều tới mục đích sống. Giao thiệp bạn bè mới. Còn gì nữa ta? Thế thôi. Đời quanh quẩn cũng là ba cái thứ đó thôi mà.

Ngoại ngữ có. Không lo. Bản lĩnh. Có luôn. Chỉ là thấy nó hơi lạ xa, hơi vô nghĩa, hơi hoang mang. Mà thứ gì hơi hơi thì đều không đáng ngại.

Nói lời chia tay dần dần được rồi ấy nhỉ.

Di ơi Di à.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Hạ






Tôi biết mình đổi thay. Tích cực.

Trôi rất xa một Di mong manh khờ khạo xù lông.

Làm một Di tư duy, năng động, hiền lành, yêu thương, đang hoàn thiện.

...

Hạ đang về trên những cành cây cao. Tháng Tư lờ mờ môt nỗi nhớ xa xôi, những hoài niệm một thời làm tôi yếu đuối.

Miễn là đâu đó trên thế gian này, người nào đó vẫn sống, vẫn đi trên những con đường bóng nắng, vẫn còn trái tim yêu thương, vẫn đọc đôi ba quyển sách, vẫn rung đùi nghe một bản nhạc, vẫn yêu khi tình gần.

Tôi thì vẫn đây thôi.

Tôi sẽ đi tìm lại tôi, tìm lại người.

Một ngày nơi biển vắng khi gặp lại, tôi sẽ nói với người rằng tôi yêu người biết bao nhiêu, và chưa từng quên...

Đừng quên tôi, nên vậy.



Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Đời của một người rất thường

Cô Di bụi bặm



1. Nơi cái eo cong cong này, tiếng sóng xô bờ có vẻ đều đặn hơn vào những ngày biển lặng.
Những con sóng "ưu ái" hôn miết vào bờ cát, nơi những đá sỏi nằm im lưu lạc từ bấy đến giờ không tìm về được cố hương, chỉ biết nằm đó nghe thời gian vỗ về mòn mỏi.
Nhặt nhạnh chúng về, ánh mắt lướt qua những dáng hình lạ lẫm đúng bằng thời gian vừa chạm mắt cho đến khi chúng nằm yên trong bao tải, chưa kịp hiểu thời gian nào mài mòn bôi xóa, biển nào đã gọt dũa mà nên hình. Từ đây chúng sẽ có đời sống khác, yên vị nơi cái hồ cá rộng chừng bốn thước vuông của mụ, ngày ngày nghe lũ cá lớn nhỏ rộn ràng xôn xao hôn lén kiếm ăn trên mớ rêu mòn, nơi mụ chiều chiều ngồi đòng đưa cánh võng ngắm nghía một đời sống thu nhỏ mà mụ tạo dựng cho chúng. Vậy thôi. Mụ đưa thiên nhiên vào cuộc đời mình trầm lắng ưu tư trên những dáng hình đá sỏi mà mặc nhiên bước nốt đoạn đời.
Mụ cho hai tay vốc lấy đá sỏi, nghe những âm thanh vui tai trong như tiếng lòng ai đó phát ra từ đôi tay mình. "Sóng bạc đầu và núi chìm sâu, ta về đâu đó. Về chốn nào mây phủ chiêm bao... bốn bề nương dâu...".
Mụ lại nghe như trong tiếng đá sỏi, giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì...

2. "Đứa nèo lên mạng nhìu, post bài liên tục, đứa ấy rảnh".
Slogan trên là của cô Di á.
Nhưng mà, rảnh có nhiều kiểu, nhiều nghĩa à nha!
Muốn kết luận một người nào đó rảnh thì phải nên luận rằng: một là đứa đó rảnh thiệt, vô công rỗi nghề, rảnh rỗi sinh nông nổi; hai là đứa ấy high-tech biết rõ lên internet là cũng có thể mần ăn; ba là đứa ấy talent hơn mình, nó có thể làm việc gấp đôi gấp ba mình nên dư nhiều thời gian, còn bốn là gì... chưa rõ, chắc lên mạng để nừa tềnh.
Sao cô Di lại cùng lúc có thể điều hành việc quán, làm cái hồ cá, trang trí nhà cửa với sự trợ giúp của anh hàng xóm đẹp giai, nấu cả canh cải xanh cá rô đồng phức hết cả tạp, ra biển nhặt nhạnh sỏi đá với con, ngắm nghía làm sao mua được với giá tốt nhất thửa đất đang rao bán sát nhà mình, cùng con làm đồ chơi từ những vỏ ốc sò ngoài biển.
Chắc cổ cũng talent nhẻ, hì hì.

3.Bận và tiết kiệm.
Là hai lý do khiến mấy nay chẳng vô nhà sách hoặc đọc sách gì.
Sáng sớm đánh thức con dậy sớm vì nhà khá xa trường học. Mẹ con sau khi xiêm y ra khỏi nhà là bay ngay lên quán làm đồ ăn sáng bán. Báo cáo em cũng chả biết em đã uống phải thuốc gì mà em có thể trở thành thợ nấu đồ ăn sáng cho khách cũng ra hồn ra vía. Lời lỗ chưa rõ nhưng em biết có khổ nhiều đấy nhưng em vuôiiiiiiiiiii...
Công việc vừa là niềm vui vừa là trải nghiệm. Em vốn khác người mà. Chỉ có thế thôi mà em bị chậm mất 10 năm so với bạn bè. Khi chúng ló đã đi tới chân trời hạnh phúc thì em vẫn đương chập chững lò dò từng bước một. Đường đời giờ đây chẳng còn thênh thang như hồi giai giẻ. Nhưng em thấy vui rồi vì đã có mục đích phấn đấu. Em thấy yêu đời, ham học hỏi, ham tìm hiểu triết lý nhân sinh và bớt đi ẩm ương.
Và giữa rừng sách bát ngát này em chọn mua tuyển tập Vũ Bằng. Đấy! Nội cái chuyện đọc sách cũng khác người. Em chả dại mua mấy cuốn ba xu mà giá xấp xỉ các cuốn của Vũ Trọng Phụng Nam Cao Tô Hoài Thạch Lam. Vẫn chủ trương tiết kiệm mà não bộ vẫn vận động đủ đầy, các bác nhể?

4. Đời có khi quẳng lên vai ta mấy gánh nặng, đời đây là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, anh em xã hội - mà nói như bác Hiếu thì đấy chẳng qua chỉ để thỏa mãn niềm tin của đời về ta.
Muốn nói thêm là, trong mỗi người đều có những cái THAM, trong đó thứ tham danh là thứ khó triệt tiêu nhất.
- Muốn trong mắt người, ta là gái chính chuyên, đàng hoàng.
- Muốn trong môi trường nào ta cũng được công nhận mình hòa đồng, không chơi nổi quá lố lập dị.
- Muốn người sống tốt với mình không chê bai khích bác.
- Được nhiều người chọn làm hình mẫu tiêu biểu về gu thẩm mỹ, thời trang, làm đẹp...
...
Mong muốn chính đáng thật. Nhưng để làm gì???
Được thương hay bị ghét thì cũng thế thôi, cũng chả ai sống đời của mình để hiểu để thương. Càng được vote bao nhiêu cái áp lực trong ta càng nặng nề bấy nhiêu, rồi ta bị cái danh hão ấy cuốn theo, ta cứ chạy theo những tiêu chuẩn của người để rồi cuối cùng mệt mỏi mà thốt lên rằng Ta là ai vậy? Ta đang sống vì cái gì vậy?
Tham nào quá mức cũng không tốt các bác ạ.

5. MÙA XANH RẤT VỘI...
Thú thật sáng hôm nay có đứa đã cố ngăn cơn xúc động.
Tiết trời ấm, se sẽ cơn gió đầu ngày làm lòng rộn lên. Hay là xuân đã về?
Những nỗi nhớ cuộn lên khi nhớ về ngày cũ, thuở có cha có mẹ, có chị em quây quần chờ mong Tết. Nhớ dáng ba ngồi hong nắng trước sân. Lũ gà qué đào bới lẩn quẩn góc vườn. Con Ti bày trò trèo cây nhún nhẩy. Mặc lo toan của người lớn, đám con nít hồn nhiên nô đùa.
Chỉ lan man thế thôi đã thấy cay cay sống mũi...
Chỉ biết trời chỗ này trong vắt chẳng gợn mây. Nắng tô hồng cuộc đời, làm xanh cây lá. Con nhện giăng giăng bình yên trên đọt cây.
Nghĩ chắc xuân chớm về...
6. Già thì có già.
Nhưng mà:
"Già này già dẻo già dai
Già đi canh một canh hai già dzìa"
Tự nhiên năm mới máo moe muốn đi sàn quẫy một bữa.
Haiza...
...
Cũng phải làm một quả tổng kết chớ nhể.
Năm 2015 là năm tuổi của cô Di, cũng là năm tuổi của ba má mình.
Năm nay ba bịnh thập tử nhất sinh, nằm mê man sáu tháng trời gần như sống thực vật. Cả nhà đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất nếu như ba ra đi. Chị hai ở Canada, chị kế và anh rể ở Việt Nam đã sang Mỹ thăm ba vì sợ không còn gặp được ba nữa. Thế nhưng không biết phép màu nào đã đưa ba trở lại, căn bệnh nhiễm trùng phổi đã tạm thời được khống chế.
Năm tuổi mình cũng gặp nhiều điều không tốt trong việc làm ăn, thiệt hại không nhỏ nhưng cơ bản đều qua được và có một số kết quả đáng khích lệ. Có những cái nọ cái kia tốt đẹp đến ngoài sự mong đợi khiến mình cứ ngỡ là mơ. Xác định luôn, năm tuổi đối với mỗi người đều khác nhau không phải tất cả đều tệ hại mà dẫn đến lo lắng. Cứ làm tốt, chăm chỉ, sống đạo đức nhân ái, làm việc thiện, bỏ thù ghét sân si thế nào cũng gặp điều lành. Còn ai sống tệ sống bạc với mình coi như lẽ đời nó thế, xã hội có người nọ người kia, họ tích được phước thì họ hưởng, còn sống lợi dụng lòng tin lòng tốt của người khác để mưu cầu bản thân thì tự họ nhận nghiệp chướng.
Năm nay, có lẽ hưởng được phước phần từ cha mẹ, vì cha mẹ mình hiền lành thương người không bon chen, mình cũng đã gặp, kết giao và làm việc với những anh chị em, tạo nên ê kíp làm việc tốt, chân thành với nhau suốt một năm trời. Rất cảm ơn mọi người đã hợp tác, nhất là các anh chị em quán No.1 đã cùng nhau vượt qua khó khăn trong cuộc cạnh tranh khá khốc liệt giành thị phần ở khu vực mình, kết quả đâu đến nỗi nào nhỉ.
Mình cũng cảm ơn nhân duyên đưa đẩy một chàng gõ cửa trái tim mình, yêu thương thông cảm và thấu hiểu cô Di, thương cô chân tình và đồng hành cùng mình. Việc tương lai thế nào thì hồi sau sẽ rõ, cơ bản tụi mình cứ đi đúng con đường đã vạch ra, theo đúng lộ trình tiến độ, và chọn lẽ sống đơn giản nhẹ nhàng yêu thương, sống vì cha mẹ, con cái và mọi người chung quanh. Có lẽ hỉ nộ ái ố của cuộc đời đã khá đủ cho tụi mình. Cơ bản hiểu ra được lý lẽ sống ở cõi đời này nên với tụi mình mỗi ngày đều là ngày hạnh phúc, vui tươi và mong chờ nhau. Hi vọng điều này sẽ trường tồn, vì với tụi mình mộ chữ THƯƠNG đã là đủ.
7. Năm tới thì thế nào?
- Đi Mỹ cùng Ruby
- Mở một Store 
Thế thôi.