Hiển thị các bài đăng có nhãn TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Định mệnh hay Tình yêu








Cũng như tình yêu, có những thứ na ná như Định Mệnh mà định mệnh thật sự chỉ có một.
Trong thời điểm mà sự khắc khoải lẫn trống vắng của tâm hồn gặm nhấm mòn mỏi mọi suy nghĩ khiến phần hồn cảm giác như tê liệt, anh đến làm thay đổi cuộc đời và số phận của nàng.
Buổi ấy bụi mưa lất phất, tháng Mười Một ủ ê mưa mang cơn lạnh run rẩy cả thành phố. Nàng ngồi nghe It's not goodbye - Sweet November và miên man về một cuộc tình bất thành, đơn phương, vô vọng của chính mình.
"... You'd think I'd be strong enough to make it through
And rise above when the rain falls down
But it's so hard to be strong
When you've been missin' somebody so long
It's just a matter of time I'm sure
But time takes time and I can't hold on
So won't you try as hard as you can
To put my broken heart together again..."
Không lẽ mình nên khóc? Nàng nghĩ. Có gì đáng khóc khi một thứ gọi là Feelings tự nó đến và đi? Tất cả do mình nghĩ quá nhiều, nung nấu quá nhiều, và để hồn hoang quá nhiều vào một điều không có cơ sở để tồn tại. Tự ôm vào, vật vờ và làm đau chính mình thật vô cớ. Vậy thì chẳng có gì phải tiếc thương mà hãy nhẹ nhàng thả theo gió bay...
Mà cảm xúc có khi nào điều khiển theo ý mình được. Chỉ khi có một thứ gì đó na ná như định mệnh đến và cuốn phăng đi tất cả, để lại một mênh mông dịu dàng...
Nàng đã quyết định đón nhận định mệnh có tên là ANH trong buổi sáng tháng mười một ấy, khi ủ ê vẫn còn ngập đầy hồn và trái tim còn nguyên mướt lạnh.
- Thích em lâu rồi.
- Khi nào?
- Ngay lần đầu gặp. Mà có thể lúc em béo ú. Có bầu. Mà không phải. Anh chả biết.
Nàng nghĩ chắc anh bối rối. Những dòng tin nhắn chạy ra trên màn hình, nàng không nhớ, không biết, nàng chỉ muốn nghe thấy sự thổn thức đang ru lòng mình.
Những mùa yêu đương vội vã trong mùa gió lạnh trôi đi.
Yêu. Quên. Ghét. Bỏ.
Hận.
Đầy đủ đến tận cùng.
Nàng thật sự đã lẫn lộn không phân biệt được ANH là định mệnh, hay ANH là tình yêu. Chỉ biết non nửa quãng đời còn lại, chỉ muốn sau những vất vả đời thường được ôm anh từ phía sau, gối tay và cuộn vào lòng anh, choàng vai bá cổ nhau trong những chiều nhạt nắng.
Và vẫn thương nhau đến tuổi xế chiều.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

''Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ''

Mới mua cuốn sách



Bây giờ bảo tôi viết về ái tình thì thôi, tôi chịu. Có những thời gian trong quá khứ, thực tế tôi đã bị cuốn theo một kiểu yêu đương gì đó khá lạ lùng và mê muội, một kiểu thêu dệt về ái tình trong sách vở phim ảnh âm nhạc, nhưng tất cả đều là vớ vẩn hết cả, khi bây giờ tôi đủ bình tâm để ngẫm lại những gì đã qua. Tuy thế, tôi biết chắc rằng mình sẽ chẳng bao giờ lấy lại thứ xúc cảm ăm ắp và đầy tràn thuở ấy nữa, một kiểu tín đồ cực đoan và bệnh hoạn (hì hì) và mãi mãi không có lời giải thích nào cho điều đó đâu. Tôi ngẫm lại những điên khùng đó, những ngày tháng ''lên bờ xuống ruộng'' xao xác chênh chao, chẳng biết thật sự cái người mà mình đang tôn thờ ấy là một thằng người như thế nào, hắn sống ra sao, yêu người thế nào, hắn có ăn không, có bài tiết như người ta vẫn hay không, chậc, nào tôi có biết.

Thế đấy có những thứ thuộc về con tim chẳng bao giờ giải thích được. Có hay không tồn tại một thứ ái tình không giống ai như vậy, và còn có ai trên đời giống như tôi không? Nhưng tôi là kiểu người như vậy. Một khi con tim đã lên tiếng thì nó đè bẹp lý trí lặng im. Tôi biết rõ điều đó ở mình và eo ơi, tôi không muốn tái lại cảnh đó.

Bây giờ tôi không thích, hay nói đúng hơn là cực ghét các gã đàn ông mèo mả gà đồng. Cực ghét các thằng cha lên mạng không ít thì nhiều cũng muốn cua gái mà tán cho vui thỏa. Cực ghét luôn các tên dùng bàn phím để tán gái không mất tiền. Tôi cực ghét các gã làm thơ, viết văn đem tặng nàng không tốn một giọt nước miếng cưa cẩm. Tôi cực ghét các bà các gái nhũn như con chi chi trước những áng thơ văn lênh láng nước. Dị ứng chính xác là từ tôi muốn dùng để nói về thói chơi mạng mẽo cưa cẩm trá hình.

Nhưng tôi thì vẫn làm thơ, theo kiểu ''khổ đau một đời để chết trong tình cờ''. Nghĩa là thảng hoặc trái tim tôi rung một tí về xúc cảm cũ, mà lạy hồn, tôi mừng vì tôi chưa biết cái kẻ đó là ai, chứ nếu mà biết thật sự rồi thì có khi tôi lại dị ứng mà nôn ọe thì chết dẫm, ở đó mà thơ với ca - tôi lại làm ra một bài thơ tuôn rồn rột như thác lũ. Tôi ơn người vì cho tôi thứ cảm xúc mộng mơ không chút tư lự đó, và ơn luôn cái khoảnh khắc biến khỏi trái tim tôi theo cách nào đó, vừa hay ho vừa dễ ghét, cho tôi chết trong sự tình cờ của yêu đương.

Còn không có thứ ái tình thiêng liêng bay bổng đó, đố tôi làm được bài nào. Tôi vốn viết thật.

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Yêu muộn





Buổi chiều thiếu nắng hầm hập trôi đi.
Tôi một mình loay hoay với một quả bưởi, một chai nước rong biển, một bộ phim Hàn tình cảm hài hước, cuốn sách Yêu muộn, một cây đàn guitar và hơn hết, một nỗi trống vắng cô đơn ngập lòng.
Tôi thầm nghĩ, khi tuần tự làm hết tất cả, ngày của mình lại trôi.

Vai nữ chính trong bộ phim Hàn là một cô gái già chạm ngưỡng 40, từng khoác áo cô dâu nhưng chú rể biến mất vĩnh viễn trong ngày cưới. Cô có công việc, có tiền bạc và sự mạnh mẽ hãnh tiến trong công việc, thế nhưng vẫn hoài cô đơn khi trở về nhà, đối diện với sự nôn nóng hối thúc lấy chồng của người mẹ và sự chờ đợi một người đàn ông không bao giờ trở lại của cô, tất cả dường như đã trở thành nỗi ám ảnh đè nặng lên cô. Tất cả là ở cô, do cô, tôi nghĩ như vậy, chỉ cần cô có một chút mở lòng.
Nếu là tôi. Tôi sẽ...
Nhưng tôi không phải là cô. Tôi có nỗi buồn khác đeo bám mình còn nặng nề hơn nữa. Nó khiến tôi có khi trơ ra, lạnh lẽo không một cảm xúc gì. Nó là một nỗi đau của sự thất bại, trong việc bày tỏ tình cảm với một ai đó mà không nhận lại đúng như mình mong muốn. Và vì thế tôi buộc phải chấp nhận nó là một sự lệch pha, hay nói đúng hơn là sự không hợp nhau, vì người kia dần dần cũng chán chê những đòi hỏi trái khoáy viện cớ yêu thương của tôi, đã phản ứng lại, mỗi ngày một nặng nề và tần suất dày hơn. Và tôi nghĩ, nếu cứ thế, chúng tôi chỉ làm khổ và tổn thương nhau. Cần phải xa nhau, có lẽ...
Tôi, có một kiểu yêu thương khác người. Một là yêu hết mình, không thì thôi, thà chọn sự cô đơn. Tôi không yêu kiểu ban đầu thì nồng cháy quấn quýt không rời, về sau thì chìm chìm khuất khuất. Có nhiều người vẫn nghĩ, trai gái ban đầu như lửa với rơm, bùng cháy dữ dội, về sau sẽ đượm lại, tàn đi, chỉ còn nghĩa nghĩa tình tình. Và họ yêu như vậy, sống như vậy và chấp nhận như vậy. Tôi thì không như thế. Tôi thích một tình yêu nồng nàn từ đầu tới cuối, yêu thương và say mê nhau. Tôi yêu như kẻ dâng hiến lần bừng nở duy nhất của tim óc mình, vô vàn và bất tận. Tôi vốn không quen tính toán, phân phối.
Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy người đàn ông như tôi muốn.
Bởi tôi đa đoan. Rắc rối. Lãng mạn. Mộng mơ. Hâm. Nhảm. Hay bất kỳ thứ gì mà một người bình thường có thể nhìn thấy và đánh giá tôi. Biết sao được. Trời ban cho tôi tính cách yêu đó, tôi không thể lấy lý trí hay tư duy để điều khiển kiểu yêu của mình được, như cách mà bao người nữ khác đã tặc lưỡi cho qua, hoặc sống và tìm niềm vui riêng cho mình mà đáng lẽ niềm vui đó phải là niềm vui chung với người đàn ông của đời mình. Tôi không thể.
Người yêu à, đừng nói rằng cứ lâu lâu em lại làm cho mọi việc buồn đi. Đừng biến em thành kẻ chuyên môn gây sự và đòi hỏi. Tốt nhất cứ yên lặng đi ra khỏi đời nhau để khỏi làm tổn thương nhau.
Anh làm được điều đó mà...
(Cảm nghĩ khi đọc cuốn Yêu muộn).

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Un amour de vacances





Trong lúc tập đàn gặp lại bài hát một thời yêu thích của mình: Un amour de vacances do ca sĩ - diễn viên Christophe Rippert thể hiện.
Sinh năm 1969, quá đẹp trai và tài năng, còn giọng ca thì thôi rồi.
Clip dưới đây chắc chắn làm trái tim các cô gái phải tan chảy, môi ơi là môi, mắt ơi là mắt:



Bản Un amour de vacances tìm mãi chả biết ai sáng tác, nhưng nó là tên bài hát đầu tiên nằm trong Album cùng tên của Christophe Rippert, có bản lời Việt của Khúc Lan là Giấc mơ sa mạc, gồm các ca sĩ Lưu Bích, Quang Dũng- Thanh Thảo, Don Hồ - Ngọc Huệ trình bày, hình như Lâm Nhật Tiến, Anh Tú cũng từng hát. 
Lời bài hát:

Le parfum enivrant de l'été 
Entre ses mains, nous a bercé 
Dans la ville, de tes yeux passionnés 
Belle et fragile tu m'as entrainé 

{Refrain:} 
C'est un amour de vacances, 
Une histoire sans lendemain 
Mais à laquelle on repense 
Les yeux plein de chagrin 
Avec la même impuissance 
Face au temps assassin 
Dans l'indolence, 
Grand orphelin 
Il n'y a pas une seconde 
Où je ne pense à toi 
Même quand le tonnerre gronde, 
J'entends le son de ta voix 
Cette voix unique au monde 
Qui me répète cent fois : 
"Je t'aime, je t'aime" 
Ne t'en va pas ! 

Mais à peine notre amour esquissé 
Il a fallu nous séparer 
Et la plage s'est vidée lentement 
De nos images semées au vent 


Đại khái cuộc tình nồng nàn trong kỳ nghỉ hè diễn ra chớp nhoáng. Đánh nhanh rút gọn rồi chia xa, chỉ còn lại bờ biển vắng tênh.
Bản lời Việt:




Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Những cánh hoa xưa




Buổi sáng tôi về
Ra cuối vườn nhìn sắc trời ủ rũ
Bắt gặp nhiều cánh hoa trắng nhỏ
Rắc xuống mặt bàn gỗ buồn thiu

...


Mấy cánh hoa. Tôi thảng thốt bắt gặp ký ức yên ngủ dội về. Một thoáng làm tôi chao đảo. Đời tôi, sao lại có những lúc tưởng đã tịnh yên, lại bất ngờ trỗi dậy những hồi ức nhọc nhằn đó?

Tôi buồn suốt cả một ngày. Nỗi buồn từ những cánh hoa li ti của những tháng ngày con tim thổn thức. Tôi đã quá cô đơn với tình yêu của mình.

Hôm đó người ở gần tôi lắm. Tôi ngồi trong phòng làm việc, bần thần một mình. Buổi trưa thứ bảy mọi người về đã lâu lắm rồi. Tôi nhìn gương mặt tôi như đang lên cơn sốt trên màn hình điện thoại. Tôi làm sao thế này? 

Tôi không dám làm điều đó: đi gặp mặt cái người mà tôi yêu dấu.

Tôi ngồi uống bia. Men cũng không làm tôi khá lên. Khắc khoải.

Tôi ngồi uống cà phê. Lòng lạc đi nơi nào. Trống trải.

Rồi tôi bắt gặp những cánh hoa li ti trắng muốt nằm yên ắng trên mặt bàn. Vừa nãy một cơn mưa. Trông chúng ủ rũ và gục buồn. Như tôi. Như trái tim đang mưng mủ của tôi.

Nên khi quá khứ ngủ yên tôi nghĩ mình quên hết.

Có ngờ trỗi dậy một sáng âm u khi trông thấy những cánh hoa xưa...

Hôm nay tôi buồn.