Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018
Hay mình khóc một lần cho quên hết?
Tôi mở nhạc, lại nghe giọng Quang Dũng "môi nào hãy còn thơm..." Nhỏ em gái tôi nói bâng quơ lâu quá nghe lại bài này... Nhạc ở đâu chị có? Chị kế đem từ Việt Nam qua, nhờ mua dùm. Đời tao lúc nào cũng phải có nhạc mà, tôi đáp lời.
Buổi tối trong xe bít bùng. Bên ngoài xa lộ gió vù vù và nhiệt độ bây giờ chắc cỡ 5-7°C - lạnh lẽo. Cuộc sống mỗi ngày mỗi ngày trôi đi thật nhanh không kịp thở. Nhạc nhộp trong xe cũng vì thế lướt qua lướt qua bản nọ bản kia, nghe trong vô thức nên chả chú tâm gì.
Xong lại nghe bài Chiều biển vắng thênh thang, cố chú tâm vào để biết bài hát nói gì. Lại thấy bao nhiêu là cảnh sắc hình tượng rối ren trong bài hát, hay tại mình đã giản đơn tới độ không nạp nổi những hình ảnh cũ đang lướt qua lướt qua? Chắc là tại mình đã như thế, giản đơn và bôi xóa những kỉ niệm xa vời. Trí nhớ chính nó cũng không làm được gì để giữ lại cho tôi ký ức, khi chớm nhớ đã vội lảng, vội xóa nhòa?
"Mang tên em chiều in màu lá
Vừa tàn mùa sen hạ cháy trên cành
Sau lưng em cỏ lau mọc trắng đêm
Sau lưng em là hoang dại núi đồi
Yêu em tình tôi lặng lẽ
Chợt cả đại dương về hóa mưa ngàn
Đêm khuya tầm xuân còn ngái ngủ
Mơ nơi ngoài kia đường phố đông người
Em ở đâu hay đời tôi bờ không cát trắng
Giống như tôi không đợi chờ em
Trên biển vắng thênh thang đôi mùa sóng vỗ
Dù hạnh phúc nhạt nhòa đêm cỏ che mưa xóa
Hay mình khóc một lần cho quên hết
Như tượng đá khôn nguôi đợi cánh buồm
Sao nơi đây chiều câm lặng thế
Ngoảnh đầu nhìn dòng sông chẳng thấy đâu bờ
Đôi khi về khuya ngồi nhớ lại
Một cuộc tình quên tự lúc nào"
Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018
Quẳng gánh lo
Mẹ tôi nói sao chẳng thấy tôi lo lắng gì. Ngay cả lúc dầu sôi lửa bỏng. Có khi bà còn trách tôi vô lo.
Tôi là vậy. Trải qua nhiều thăng trầm mới ngộ ra được, đang lúc tình hình rất chi là tình hình thì tốt nhất là càng phải giữ cho tâm mình thanh thản được nhiều chừng nào tốt chừng đó. Lo nhiều thì mệt mỏi nhiều trong khi mình cần sức khỏe và đầu óc minh mẫn hơn lúc nào hết để giải quyết công việc. Cuộc sống đâu có bao giờ hết buồn phiền lo toan, nếu cứ mỗi khi có việc xảy ra mà ta dễ tuột mood như vậy không chóng thì chầy ta là người chết trước.
Xứ cờ huê này còn nhiều nỗi lo kinh khủng hơn xứ ta. Con người sống trong nỗi phập phồng lo sợ từ ngôn ngữ, luật pháp, giao thông đến bills bọng, ngân hàng... Cuộc sống xứ người xoay như chong chóng, đã cuộn vào thì lại khó gỡ ra nên mắc mứu trong đó, chỉ biết cắm đầu mà làm gỡ rối.
Có con tôi càng bận rộn hơn bao giờ hết. Lăng quăng suốt ngày với chúng nó, cuối tuần xách giỏ đi làm vì biết nếu chỉ ngồi ăn núi cũng lở. Ráng cày vài năm lo có nhà có cửa, cũng là lúc con lớn may ra được thảnh thơi phần nào.
Cứ nhìn rõ ràng cuộc đời của mình thì cứ vậy mà đi, hơi đâu lo lắng hoang mang?
Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018
Ai rồi cũng sẽ khác
Cô ấy... Cái cô mà từ ngày biết cổ tôi cũng bắt đầu biết thế nào là khổ sở vì yêu, hóa ra giờ cũng đã khác.
Cô ấy... Cái cô đã truyền cảm hứng cho tôi về cuộc sống tự do tài chính, sức khỏe, thời gian và một năng lượng tích cực cho cuộc sống, giờ cổ cũng đã khác.
Tôi... Tưởng đâu yêu trăm năm, yêu trọn đời, hóa ra tôi đã yêu năm lần bảy lượt. Tưởng đâu mình sẽ chiếm lĩnh được ba chiếc chìa khóa cho cuộc sống hoàn mỹ nhưng tôi lại dừng lại không đi tiếp được đến lý tưởng của cuộc đời mình.
Ai rồi cũng sẽ khác. Ai rồi cũng đến những ngả rẽ của cuộc đời mình. Ngay chính tôi, người từng nghĩ sẽ đi theo những đam mê, cũng đứng lại và hầu như bỏ cuộc.
Nhưng có điều là, không bao giờ quá muộn cho những sự bắt đầu. Chỉ là, bắt đầu cho điều gì tôi còn chưa rõ.
Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018
Tôi có hai em bé
Thời gian trôi qua nhanh. Thấm thoát mà nhìn lại mọi thứ đã thành ngày hôm qua hết rồi.
Tôi có thêm hai em bé song sinh một trai một gái, lai Mỹ.
Bố chúng là một người da trắng tóc nâu mắt xanh, dễ thương về tính cách.
Dĩ nhiên có chút bất đồng về ngôn ngữ và văn hóa, nhưng hai bên đều... dàn xếp được. Tạm thời tới bây giờ cuộc sống chung một mái nhà vẫn ổn thỏa. Không biết do tôi dễ dãi hay sao mà những khuyết điểm của ảnh ban đầu hơi khó chịu với tôi nhưng giờ tôi đều có thể cho qua và không khắt khe như trước đây nữa. Kinh nghiệm sống đã dạy tôi cách cư xử chừng mực và chớ cố thay đổi tính cách của người phối ngẫu. Vấn đề là chính tôi có thể chấp nhận được hay không mà thôi.
Tuy bận rộn với ba đứa con, nhưng tôi xoay sở bằng cách đơn giản đến mức tối thiểu mọi thứ. Nên tôi vẫn có thời gian để thư giãn, viết lách bậy bạ cho vui. Giờ tôi chỉ còn thú vui viết lách, tôi hầu như đã bỏ hết những sở thích khác. Tôi còn tự hỏi sao mình trở nên hiền quá vậy 😂.
Đang mùa đông lạnh. Năm nay tuyết chưa thấy rơi nhiều. Chỉ có những ngày u ám một tí nhưng mặt trời vẫn lên. Tôi vẫn thời kỳ hậu sản nên chui rúc trong nhà ấm áp với con, hiếm hoi lắm mới thò đầu ra dòm đường xá một chút. E ngại cái lạnh se sắt này.
Tôi có gia tài là một nách ba đứa con. Đánh đổi nhiều thứ qua một năm sóng gió. Thời gian vẫn trôi, dòng đời vẫn thế dù tôi vui buồn thế nào. Nên tôi tạm thời gác lại những ký ức không mấy vui để chăm lo cho cuộc sống của chính tôi hiện tại.
Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017
Tình muộn
Tôi lướt qua nhiều tin nhắn làm quen. Sau vài câu thăm hỏi xã giao, sẽ là lời mời hẹn gặp nhau đâu đó. Tôi trả lời với họ là tôi chưa thể vào lúc này. Một vài người kiên nhẫn nhắn tin cho tôi tiếp những ngày sau đó. Nhưng kỳ thực tôi chưa muốn đi gặp ai. Không phải tôi thiếu tự tin, chỉ là vì tôi chưa hiểu mình tìm kiếm gì trong những mối quan hệ mới.
Rồi trong số đó có một tin nhắn khác hơn làm tôi bật cười.
- Chúng ta ra khỏi chỗ này và kết bạn đi.
Thực ra nó cũng không có gì đặc biệt, nhưng nó là sự khác lạ khiến tôi liên tưởng đến những bộ phim Hàn nam chính dắt tay nữ chính nói "chúng mình hãy bỏ chỗ này và đi cùng nhau đi".
Rồi không hiểu sao tôi lưu lại số điện thoại của người đó, cả facebook nữa.
Lâu lâu người ta lại nhắn, tôi có lúc trả lời có lúc không. Tôi lúc ấy đang rối rắm vì mối quan hệ cũ. Có khi tôi trả lời nhát gừng và có nhiều câu nghe ra xấu xí thậm tệ. Người ta vẫn thỉnh thoảng nhắn, và rủ tôi đến nhà xem... chó. Tôi từ chối đủ đường. Tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho một mối quan hệ mới trong khi chuyện cũ của mình chưa xong hết.
Rồi một ngày tôi đi gặp người đó.
Tôi đeo giỏ chéo vai. Trang phục bụi bặm. Tóc cột cao và trang điểm xoàng xĩnh. Lòng tôi chả có tí hồi hộp.
Tôi đi bộ trên vỉa hè. Con đường nửa bên kia đang làm nên tôi thấy khó khi vừa đi vừa ngó tìm số nhà. Quãng đi bộ khá xa khiến tôi nổi cáu.
Đằng kia một gã cao lêu khêu tiến lại. Một cái bắt tay và ôm nhẹ.
Thế thôi, để bắt đầu một mối quan hệ hoàn toàn khác xa với mong muốn và tưởng tượng của tôi. Những điển lễ và nghi thức đã bị dẹp bỏ. Tôi có dễ dãi quá không? Khi mà điển lễ và nghi thức trong mối quan hệ cũ cũng không làm tôi có được hạnh phúc trọn vẹn. Tôi nghĩ hay là cứ thả lỏng mình trong sự vô nguyên tắc một lần coi sao.
...
- Sao không hỏi về quá khứ của em?
- Anh không quan tâm đâu. Chỉ cần biết em từ lúc này trở đi thôi.
...
- Em nhiều khi rất ngốc.
- Anh biết.
...
- Em sẽ bỏ anh nếu em thấy không yên ổn bên anh.
- Đừng để đầu óc nghĩ về điều chia tay. Bố mẹ anh, bố mẹ em, họ đã sống với nhau bao lâu rồi?
...
Những câu trả lời đơn giản làm tôi bất ngờ. Nhưng đó lại là những câu mà tôi mong muốn được nghe nhất. Qua những gập ghềnh của cuộc đời tôi cần gì hơn là những điều đơn giản nhất đây?
Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017
Trong những cảm hứng bất chợt
Có mấy người bạn thấy tôi viết nọ viết kia, bảo Di đi lộn nghề rồi. Thành nhà văn thì mới đúng.
Thật ra có lúc tôi cũng mong rằng mình sẽ có chút thành công trên con đường văn chương, thứ mà tôi chịu khó đắp bồi nhiều nhất trong những sở đoản khác của mình. Nhưng tôi lại từ bỏ nhiều phen, ngưng nhiều lần, và viết dễ dãi tạp nham. Chính ra nguyên nhân vẫn là sự thiếu kiên trì mà thôi.
Thêm nữa là tôi ngượng. Văn chương làm ra tôi một nhân cách khác, thứ nhân cách cảm xúc nhiều hơn lý trí và tôi xấu hổ vì điều này với người thân người quen, họ có lẽ đã quen với một tôi mạnh mẽ, cứng cỏi, bất cần, chứ không phải là con người nhiều nội tâm xúc cảm. Tôi có vẻ như không dám sống thật với chính mình, tránh né và lẩn khuất với cảm giác của mình. Sống thế cũng khổ chứ sung sướng gì. Họa may còn một chốn vắng vẻ này, tôi viết những gì cho tôi.
Mưa, nắng, tuyết, sương mù. Evergreen thành phố bốn mùa trong một ngày làm tôi ẩm ương dễ sợ. Làm tôi thèm một góc nhỏ, ngồi xoa tay chờ cốc cà phê nguội bớt, nhấp nhỏm chờ lòng phố đèn lên, để tôi còn về với dòng sông của tôi, dòng sông ký ức.
Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017
Tự dưng thích... có con
Người ta nói con cái là Trời cho. Cũng như một duyên phận giữa người với người. Tôi cũng trầy trật lắm mới có được Ruby. Giờ nó lên mười bắt đầu tự lo cho bản thân những việc đơn giản trong sinh hoạt hàng ngày, thì tôi lại muốn có một đứa con nữa. Mẹ đơn thân thì có làm sao. Cày bừa nuôi con như đã từng, sao phải xoắn?
Nghĩa là tôi phải có một đối tác và xác định ngay từ đầu rằng mình chẳng cần đến hai chữ "trách nhiệm" từ người kia. Tôi cũng không mấy thích việc kết hôn một lần nữa và xứ sở này chẳng có quan trọng gì việc phải có một người cha cho những đứa con. Tôi đơn giản cần những đứa trẻ do tôi sinh ra và nuôi dưỡng chúng. Nhưng chắc tôi sẽ phải đối mặt với một vài vấn đề khó khăn, tôi biết.
Hôm qua tôi coi facebook thấy cô bạn thân đang ở Việt Nam đi chơi đâu đó ở Đà Lạt. Cô ấy mang thai những tháng cuối và đi thư giãn một mình. Cô tiền sử có chứng trầm cảm sau sinh và khá vất vả với đứa con đầu của cô. Nhưng tôi hơn ai hết hiểu được niềm hạnh phúc được làm mẹ, dù là lần đầu hay lần thứ bao nhiêu cũng vậy, cảm giác đứa con mình chào đời thật thiêng liêng khôn tả. Tôi đã thức suốt đêm và những ngày sau đó chỉ để ngắm nghía và bao bọc cho đứa con yêu của mình. Tôi ấp ôm và thầm lặng hi sinh cho tới khi đứa trẻ có thể tự mình đi những bước đầu tiên vào đời.
Và giờ tôi thực sự muốn làm điều đó lại lần nữa.
Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017
Sống ảo
Tôi những khi muốn giải trí nhẹ nhàng, nghĩa là không phải nhức đầu suy nghĩ nọ kia, thì vào facebook các cô nhà văn trẻ đọc chơi. Đọc chơi cho vui thôi chứ chả có ý gì.
Cả năm trời nay không đụng cuốn sách nào, dù nhà có cũng khá là nhiều sách hay của cô em út. Ở xứ cờ huê, trẻ con từ nhỏ đã tham gia các hoạt động về sách do nhà trường tổ chức. Các cô bé cậu bé dành dụm tiền và mua những cuốn sách nổi tiếng thế giới được tái bản mang về nhà làm của. Tôi không đọc, vì trình tiếng Anh đủ để giao tiếp, chứ không đủ để đọc những cuốn sách hay. Dù sao cũng hi vọng một ngày tiếng Anh mình khá lên, nhưng không phải từ kênh đọc sách.
Mà quay lại các cô nhà văn trẻ. Nói trẻ nhưng cô nào cô nấy cũng băm hết cả. Cô nào cũng đẹp và phong cách. Sách của các cô thì toàn thể loại yêu đương của lớp trẻ, dễ yêu chóng quên và đầy những danh ngôn. Đọc được vài trang là tôi không thể nuốt thêm nổi nữa, đành ra vô facebook của các cô, đọc status cho nhẹ nhàng, dù đa phần cũng toàn sống ảo và làm màu cả. Cô đơn và phải đẹp - ấy là chủ đề muôn thuở và là mốt của các bà các cô thời nay, trong đó có tôi.
Nhưng cái gì diễn hoài cũng nhàm. Các cô thì mỗi năm mỗi già đi. Nhưng tư tưởng và phong cách cũng "nguyễn y vân" chả thấy gì khác hơn. Có lẽ họ chọn một phong cách sống đại diện cho một lớp đối tượng trẻ, và giữ nguyên như vậy cho từng hành động, lối sống và văn chương của chính họ. Đọc mới đầu còn hay hay nhưng sau đấy lại nhàm, vì độc giả cũng cần phải lớn nữa chứ.
Đại khái ai nói văn là người? Chỉ toàn là sống ảo thôi.
Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017
Tôi biết mình không có đẹp
Hồi nhỏ, tôi có gương mặt bánh bèo tới mức không thể bánh bèo hơn.
Nó tròn và xệ, chành bành trông rất buồn cười. Tôi coi lại mấy cái ảnh cũ trắng đen hồi đó, nhà tôi thuộc dạng "hoàn cảnh" ai nấy trông xác xơ còn tôi thì... tròn ủm.
Tôi còn có biệt hiệu "bánh bèo xoáy" vì hai má bầu bĩnh với lúm đồng tiền.
...
Tôi lớn lên 14-15 hai má đỏ hồng. Nhất là trưa nắng đi học về mọi người nói tôi là gái Đà Lạt. Dang nắng dang nôi một thời gian thì nó cũng trắng hồng trở lại, nhìn cũng... dễ thương.
Nhưng lớn thêm nữa thì da ăn nắng dễ sợ, với lại tôi cũng ít chăm lo cho bản thân nên da xuống cấp thấy rõ.
Buồn. Ăn uống thiếu điều độ. Vui chơi nhậu nhẹt riết hồi nhìn như bà già. Lại thêm cặp mắt lúc nào cũng sầu tư. Tuột dốc.
Tôi biết mình không bao giờ đẹp, chỉ dễ coi thôi, nên khó lòng mà "lột xác" được. Chỉ biết "cải tạo" chút đỉnh để vớt vát tuổi xuân.
...
Xuân đến hè sang. Cất nỗi buồn qua một bên mà tút lại nhan sắc mới được.
Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017
Trời đã sang xuân
Thôi tôi không nói về cái người tôi đã bỏ nữa đâu. Anh ta còn trẻ, anh ta có công việc tốt, nhà cửa đất đai, anh ta có bạn bè, anh ta có đủ điều kiện để tìm hạnh phúc mới. Không phải lo.
Chỉ có tôi thôi, chịu thiệt thòi đi ra tay không mà cái gì của anh ta đều có phần tôi trong đó. Ngay cả cái suy nghĩ tích cực và mạnh mẽ hướng tới tương lai cũng là tôi đã gieo mầm hạt cho anh ta.
Tôi lại bắt đầu cuộc sống mới, như biết bao nhiêu lần từng làm lại, đầy đủ mọi cung bậc lo toan.
Mùa xuân không nói không rằng, cứ đến làm cây lá nở hoa. Denver cứ ồn ã vào xuân. Phố xá rưng rức nụ mầm nhu nhú.
Còn đâu những thân cây xám xịt giăng trời. Còn đâu những ngày tuyết rơi sầu héo. Mùa xuân nơi đây làm ai nấy vui tươi. Nhưng lòng tôi sao khó cất đi nỗi buồn nặng trĩu. Tôi chỉ muốn yên bình mà hình như, đường tôi đi không dễ dàng như tôi tưởng.
Tôi ngồi với người mới bên hiên nhà. Tôi hay hỏi anh có yêu em không. Chẳng phải tôi muốn được anh yêu thương. Chỉ là vì càng lúc tôi càng cảm thấy cuộc sống khắc nghiệt và khó khăn, tới nỗi tình yêu hình như là không thực. Tôi có yêu anh không? Tôi không biết. Cái cảm giác này, nó cứ như người ta mặc vào chiếc áo, thấy nó vừa và ấm, nhưng lại lo sợ nó cũ kỹ và phải bỏ đi. Nó đích thị là cảm giác đến từ sự thiếu tự tin mà thôi. Từ những câu chuyện cũ.
Anh bao giờ cũng trả lời "Yes, I love you" và xoa cái đầu ngu ngốc của tôi.
Tôi nghĩ mình cần thả lỏng ra, để tận hưởng mùa xuân mới được.
Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017
Chơi xấu
Tôi đã bỏ một người. Không, kể ra thì phải là nhiều người mới đúng. Tự tôi bỏ. Cắt đuôi.
Bà bạn cao niên của tôi nói mày ác. Mày máu lạnh. Tôi chống chế rồi bảo cái gì đến lúc em ớn thì em bỏ cái rẹt. Còn chưa ớn thì còn dây dưa cù cưa, thậm chí quỵ lụy. Bởi tôi vốn là đứa hay nuông chìu cảm xúc của mình. Nắng mưa mưa nắng.
Tôi biết họ còn thương. Biết họ còn cần. Biết họ đau xót. Nhưng biết làm sao. Nếu còn tiếp tục thì còn khổ sở cho cả hai. Mà tôi thì không chịu khổ được.
"Đời lênh đênh theo dòng nước, một thoáng mây bay
Tình yêu ơi xin dừng bước chân theo mây..."
Có khi cái nghiệp tôi nó vậy. Hay là tình đến rồi tình đi", tôi thiếu kiên nhẫn để cố gắng giữ gìn? Ôi tôi không biết đâu.
Hôm bữa ngồi tán dóc, ba tôi nói tôi không biết cách giữ gìn hạnh phúc, thiếu độ lượng thứ tha nọ kia. Tôi tức tức trong bụng. Ổng là ba tôi mà chẳng bênh tôi lại còn trách cứ. Nhưng sau tôi nghĩ, chỉ mình chịu trách nhiệm với hành xử của mình thôi. Mọi quyết định đều do tôi làm và chịu hậu quả. Chẳng ai sống cuộc đời của tôi để hiểu cho tôi, thậm chí bố mẹ của tôi đi nữa. Miễn sao sau rốt đời tôi ổn, tâm tôi an, lòng tôi thanh thản. Còn nỗi sầu ai đó đang mang thì cũng nên tìm cách buông bỏ đi thì hơn, tôi quên rồi.
...
Kể như là tôi chơi xấu đi. Kiểu như hồi nhỏ đang chơi ngon trớn thì đứa chơi chung nghỉ ngang hoặc bỏ về nhà. Tôi tự nhận cái lỗi xấu ấy về bản thân mình và đôi lúc cũng tự trách mình vi phạm. Người chứ phải gỗ đá đâu mà không biết nghĩ suy. Cũng day dứt, khó xử, cũng thảng thốt nhớ quên như ai. Rồi nghĩ, giời ôi, mình còn phải sống tiếp, cuộc sống đầy rẫy khó khăn, tự lo cho mình đi hơi đâu nghĩ ngợi. Mỗi lần lòng gợn chút day dứt, tôi lại tự nhủ như thế, như thế. Tôi còn nói thầm hình như mày ru ngủ, ma mị chính bản thân mày thì có chứ ở đó mà biện minh. Tôi cũng nghĩ lung lắm.
Nhưng thôi hết rồi.
Người xa, tình xa. Xa tới nỗi không dám nhớ lại sợ mất công khai quật lại không trúng trật. Đường ai nấy đi. Hồn ai nấy giữ. Ta đi qua đời nhau cho một chút luyến nhớ. Kỉ niệm phủ bụi bụi bặm thật dày rồi, liệu có thổi được hơi bay làm sáng bóng lại không? Khó lắm luôn.
Mà ca nào khó thì bỏ qua cho rồi.
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
Cạn lời
Mấy bà bạn xưa bên blog yahoo và cả sau này ở blogspot cũng "dọn dẹp chuồng trại" về hẳn bên facebook.
Tôi cũng tính một là đóng hẳn cái blog này rồi qua facebook luôn cho nó tạp nham đúng bản chất, hai là chỉ dùng nó để đọc chơi chơi khơi khơi dăm ba người viết lách coi được.
Thế mà thi thoảng lại thèm "bụp chát hự" trên bàn phím smartphone những bài thực dài, thực nhảm, kiểu kiểu như này, mà facebook thì chả đời nào, nhất là về sau này, mỗi lần hứng chí định biên gì đó thì lại thôi, hoặc là hủy đi, hoặc là chọn chế độ "chỉ mình tôi", rồi ngậm tăm luôn, cho rằng cái sự viết lách phơi bày chỉ là trò nhố nhăng, nhăng cuội hết sức.
Đời vốn thế, khi mọi sự đã quá thừa mứa thông tin thì chẳng ai bận tâm những chuyện bá vơ của thiên hạ, huống hồ chi một kẻ chẳng có hứng thú như mình trong việc câu likes câu views.
Xứ Mỹ cờ huê vào xuân. Cỏ cây qua mấy tháng đông xám ngoét ủ ê giờ vươn mình thức dậy. Sao chẳng thấy chút rạo rực gì. Mọi ngày biền biệt trôi qua trôi qua... làm và làm. Ăn rồi làm. Rồi ngủ. Rồi lại tuần tự các việc như vậy vào ngày hôm sau. Da trắng trẻo. Tóc dài ra. Chỉ đôi mắt còn thỉu thiu. Chưa thấy đời rực lên trong đó.
Chìm dài vào cuộc đời. Và nghĩ mình chỉ cần đơn giản thôi.
Để sống.
Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016
Back to...
Tôi định chẳng bao giờ viết blog nữa. Chẳng còn ai là bạn blog một thời.
Haha, mọi thứ như thể dọn sạch sẽ sau một trận đại hồng thủy. Lác đác rơi rụng một vài tàng tích nhưng hình như chẳng chút cảm hứng khơi dậy nào.
Làm tôi nhớ cái thời tôi viết ngây ngô như cô gái mới lớn.
Rồi tôi viết như một đàn bà xao xác.
Rồi tôi câm nín như một buổi chiều rũ rượi.
Rồi lặng tới bây giờ.
Mà thật, nhiều năm trôi qua vẫn còn nhớ nhung những buồn vui cũ. Con người gỗ đá mấy cũng thương những thổn thức ban đầu.
Còn ai thích cô Di một thời không nhỉ? Hãy thử yêu lại cổ một lần coi sao. Ngọt ngào hơn hay chai đá hơn, ai mà biết.
Đột nhiên thích viết lại thơ, như hồi ấy.
Rồi quay lại.
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
Tháng Sáu
Tháng Sáu.
Và tôi vẫn còn dăm ba ngày để có thể làm cái gì đó khác với ngày thường.
Thế nhưng tôi chẳng biết làm gì, ngoài việc nằm coi ti vi, đi loanh quanh vô phố mua vài ba thứ lặt vặt.
Muốn thăm vài ba đứa bạn, đòi mấy món nợ, đến một vài chỗ quen, ăn mấy món mình ưa, rồi chờ tới ngày hành lý khăn gói lên đường sang Mỹ.
Mà việc nào cũng thấy chán phèo. Có xa xôi gì đâu. Mà có phải không gặp lại nữa đâu.
Mấy nay có ý chờ mưa đầu mùa. Vậy mà gió cứ đánh tan mây nơi mỏm núi. Trời gầm gừ một hồi thì im ắng, chẳng còn thấy chút dấu hiệu của mưa. Thôi cũng đành. Có khi mưa làm mát mẻ nhưng lại gợi sự ủy mị, mà mình thì muốn tâm thái nhẹ nhàng tĩnh lặng, chẳng phải nghĩ ngợi gì nhiều.
Còn vài ngày nữa sang Mỹ. Nghĩ thấy buồn cười một điều là hình như mình đang tiến gần đến MỘT AI ĐÓ mà cứ ngỡ quên lâu. Hay là mình đang cách xa ra người đó. Không thể nào biết được vì trái đất vẫn cứ tròn quay. Thôi không cần biết, cứ ở yên đấy đừng có đi đâu, rồi em sẽ gặp. Vì tâm tưởng em luôn có anh, nghĩ về anh. Dẫu thời gian đang dần lấy đi của ta nhiều thứ, khiến em không còn trọn vẹn như thuở nào, khiến em cũng quên béng đi anh là ai, nhưng nhất định sẽ gặp, phải gặp. Mà gặp để làm gì, em cũng chưa rõ.
Tháng Sáu rồi, của nhiều năm trôi qua.
Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016
Nhạy
Đã ít bạn, nay còn ít hơn. Nhất là những đứa từng nghĩ là bạn thân thiết sống chết, cũng làm lơ mình cả rồi. Chả lẽ do mình. Yêu thương và trân trọng dành cho nó vẫn còn đó. Thế thì tại đâu?
Một cuộc đổi thay và lột xác ngoạn mục mấy tháng nay. Kèm theo đó là những mối quan hệ thân tình cũng giãn nở rời rạc ra đáng kể. Xong rồi nghĩ chắc tại mình đã đổi thay quá rồi, khiến bạn không còn nhận ra đứa hay sầu tư, đứa hay bất cần ngạo mạn, đứa hay ẩm ương ngày nào. Giờ trước mặt chúng nó là mụ đàn bà lắm lời về tư duy triệu phú, về bí quyết thành công, về sở hữu công chúng, về trái tim đủ lớn, bla bla... nghe nhức cả óc đau cả đầu và vớ vẩn đếch chịu được. Chả liên quan gì đến đời riêng của chúng nó đã khá an ổn, vậy nên kiếm tiền thêm để làm gì.
Ờ ha, kiếm tiền thêm nhiều để làm gì?
Với những đứa đã quen sống trong sự an toàn của chúng nó, mỗi bước bôn ba chúng đều hãi sợ, lo lắng. Chúng thà yên ổn miễn sao đủ ngày ba bữa ăn hai giấc ngủ, thỉnh thoảng vợ chồng con cái loăng quăng đâu đó làm vài ba cái ảnh khoe, thế là hạnh phúc rồi. Lại còn tôi yêu hạnh phúc nhỏ bé này, cuộc sống giản đơn này. Mình mà yêu như chúng nó được sao? Cứ nghĩ tới một sự rủi ro nào đó về sức khỏe hay trục trặc công việc, mọi thứ đổ sụp thì lúc đó có yêu nổi không? Với chỉ số hạnh phúc đó, kết cục chúng sẽ ra sao? Rồi chúng bằng lòng với cuộc đời chúng, bảo không mơ mộng gì hơn, đời chủ yếu nghĩa tình, tiền bạc phù du hư ảo. Thôi, cho tôi xin, thử vô siêu thị mua đồ rồi trả bằng nghĩa tình đi. Tôi không thể hão huyền như thế được.
Nhưng dù gì để lột xác thì mình phải chịu đau đớn vì xay nghiền.
Miễn sao cho ra một Di khỏe khoắn, có tiền bao la, thời gian vô biên để tận hưởng cuộc đời này là được. Cứ xay cứ nghiến thoải mái và Di chẳng ngại sự va đập lớn nhỏ nào. Di vốn là đứa lười nhác, thích ăn ngon, thích đẹp, thích làm những gì mình thích và không muốn bị quản chế bởi bất kỳ ai. Thì để có được tất cả những điều ấy, Di phải chạy hết tốc lực cho tới nơi thật nhanh, tới nắm lấy chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai mà Di mong muốn. Chỉ có vậy thôi. Vì lao thật nhanh trên con đường của mình, vài ba người bị Di bỏ rơi, thì thôi chờ Di tới đích rồi quay lại với bạn vậy. Bạn cứ chỉ trích đi, chê cười đi, thoải mái đi. Và bạn đứng lại còn tôi thì chạy tiếp, nơi cánh cửa có nhiều người thành công đang tận hưởng cuộc đời đáng sống của họ. I am one.
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016
Di
Email báo lịch phỏng vấn. Xứ cờ hoa chuẩn bị đón hai tân nhập cư Di và Ruby.
Chả vui, chả buồn. Di cư sang một khung trời mới. Cũng phải làm lụng cày bừa. Cũng phải gầy dựng lại tất cả. Nail. Hãng. Loanh quanh dăm ba công việc và mài cuộc đời mình vào những vòng xoay. Ờ thì vì tương lai con. Ờ thì vì cha già mẹ yếu. Ờ thì 38 tuổi rồi chả ma nào nó sẽ rước mụ dở hơi cám lợn chỉ mỗi cãi nhem nhẻm là hay.
Chả thấy nuối tiếc gì nơi này. Dăm ba kỉ niệm mong manh. Dăm ba cảm tình chưa kịp gọi tên. Dăm ba cuộc vui vầy không còn nhớ. Đi đến xứ người lạ hoắc lạ huơ. Lại phải tập ước mơ, tập nghĩ nhiều tới mục đích sống. Giao thiệp bạn bè mới. Còn gì nữa ta? Thế thôi. Đời quanh quẩn cũng là ba cái thứ đó thôi mà.
Ngoại ngữ có. Không lo. Bản lĩnh. Có luôn. Chỉ là thấy nó hơi lạ xa, hơi vô nghĩa, hơi hoang mang. Mà thứ gì hơi hơi thì đều không đáng ngại.
Nói lời chia tay dần dần được rồi ấy nhỉ.
Di ơi Di à.
Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016
Hạ
Tôi biết mình đổi thay. Tích cực.
Trôi rất xa một Di mong manh khờ khạo xù lông.
Làm một Di tư duy, năng động, hiền lành, yêu thương, đang hoàn thiện.
...
Hạ đang về trên những cành cây cao. Tháng Tư lờ mờ môt nỗi nhớ xa xôi, những hoài niệm một thời làm tôi yếu đuối.
Miễn là đâu đó trên thế gian này, người nào đó vẫn sống, vẫn đi trên những con đường bóng nắng, vẫn còn trái tim yêu thương, vẫn đọc đôi ba quyển sách, vẫn rung đùi nghe một bản nhạc, vẫn yêu khi tình gần.
Tôi thì vẫn đây thôi.
Tôi sẽ đi tìm lại tôi, tìm lại người.
Một ngày nơi biển vắng khi gặp lại, tôi sẽ nói với người rằng tôi yêu người biết bao nhiêu, và chưa từng quên...
Đừng quên tôi, nên vậy.
Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016
Đời của một người rất thường
![]() |
| Cô Di bụi bặm |
1. Nơi cái eo cong cong này, tiếng sóng xô bờ có vẻ đều đặn hơn vào những ngày biển lặng.
Những con sóng "ưu ái" hôn miết vào bờ cát, nơi những đá sỏi nằm im lưu lạc từ bấy đến giờ không tìm về được cố hương, chỉ biết nằm đó nghe thời gian vỗ về mòn mỏi.
Nhặt nhạnh chúng về, ánh mắt lướt qua những dáng hình lạ lẫm đúng bằng thời gian vừa chạm mắt cho đến khi chúng nằm yên trong bao tải, chưa kịp hiểu thời gian nào mài mòn bôi xóa, biển nào đã gọt dũa mà nên hình. Từ đây chúng sẽ có đời sống khác, yên vị nơi cái hồ cá rộng chừng bốn thước vuông của mụ, ngày ngày nghe lũ cá lớn nhỏ rộn ràng xôn xao hôn lén kiếm ăn trên mớ rêu mòn, nơi mụ chiều chiều ngồi đòng đưa cánh võng ngắm nghía một đời sống thu nhỏ mà mụ tạo dựng cho chúng. Vậy thôi. Mụ đưa thiên nhiên vào cuộc đời mình trầm lắng ưu tư trên những dáng hình đá sỏi mà mặc nhiên bước nốt đoạn đời.
Mụ cho hai tay vốc lấy đá sỏi, nghe những âm thanh vui tai trong như tiếng lòng ai đó phát ra từ đôi tay mình. "Sóng bạc đầu và núi chìm sâu, ta về đâu đó. Về chốn nào mây phủ chiêm bao... bốn bề nương dâu...".
Mụ lại nghe như trong tiếng đá sỏi, giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì...
2. "Đứa nèo lên mạng nhìu, post bài liên tục, đứa ấy rảnh".
Slogan trên là của cô Di á.
Nhưng mà, rảnh có nhiều kiểu, nhiều nghĩa à nha!
Muốn kết luận một người nào đó rảnh thì phải nên luận rằng: một là đứa đó rảnh thiệt, vô công rỗi nghề, rảnh rỗi sinh nông nổi; hai là đứa ấy high-tech biết rõ lên internet là cũng có thể mần ăn; ba là đứa ấy talent hơn mình, nó có thể làm việc gấp đôi gấp ba mình nên dư nhiều thời gian, còn bốn là gì... chưa rõ, chắc lên mạng để nừa tềnh.
Sao cô Di lại cùng lúc có thể điều hành việc quán, làm cái hồ cá, trang trí nhà cửa với sự trợ giúp của anh hàng xóm đẹp giai, nấu cả canh cải xanh cá rô đồng phức hết cả tạp, ra biển nhặt nhạnh sỏi đá với con, ngắm nghía làm sao mua được với giá tốt nhất thửa đất đang rao bán sát nhà mình, cùng con làm đồ chơi từ những vỏ ốc sò ngoài biển.
Chắc cổ cũng talent nhẻ, hì hì.
3.Bận và tiết kiệm.
Là hai lý do khiến mấy nay chẳng vô nhà sách hoặc đọc sách gì.
Sáng sớm đánh thức con dậy sớm vì nhà khá xa trường học. Mẹ con sau khi xiêm y ra khỏi nhà là bay ngay lên quán làm đồ ăn sáng bán. Báo cáo em cũng chả biết em đã uống phải thuốc gì mà em có thể trở thành thợ nấu đồ ăn sáng cho khách cũng ra hồn ra vía. Lời lỗ chưa rõ nhưng em biết có khổ nhiều đấy nhưng em vuôiiiiiiiiiii...
Công việc vừa là niềm vui vừa là trải nghiệm. Em vốn khác người mà. Chỉ có thế thôi mà em bị chậm mất 10 năm so với bạn bè. Khi chúng ló đã đi tới chân trời hạnh phúc thì em vẫn đương chập chững lò dò từng bước một. Đường đời giờ đây chẳng còn thênh thang như hồi giai giẻ. Nhưng em thấy vui rồi vì đã có mục đích phấn đấu. Em thấy yêu đời, ham học hỏi, ham tìm hiểu triết lý nhân sinh và bớt đi ẩm ương.
Và giữa rừng sách bát ngát này em chọn mua tuyển tập Vũ Bằng. Đấy! Nội cái chuyện đọc sách cũng khác người. Em chả dại mua mấy cuốn ba xu mà giá xấp xỉ các cuốn của Vũ Trọng Phụng Nam Cao Tô Hoài Thạch Lam. Vẫn chủ trương tiết kiệm mà não bộ vẫn vận động đủ đầy, các bác nhể?
4. Đời có khi quẳng lên vai ta mấy gánh nặng, đời đây là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, anh em xã hội - mà nói như bác Hiếu thì đấy chẳng qua chỉ để thỏa mãn niềm tin của đời về ta.
- Muốn trong mắt người, ta là gái chính chuyên, đàng hoàng.
- Muốn trong môi trường nào ta cũng được công nhận mình hòa đồng, không chơi nổi quá lố lập dị.
- Muốn người sống tốt với mình không chê bai khích bác.
- Được nhiều người chọn làm hình mẫu tiêu biểu về gu thẩm mỹ, thời trang, làm đẹp...
...
Mong muốn chính đáng thật. Nhưng để làm gì???
Được thương hay bị ghét thì cũng thế thôi, cũng chả ai sống đời của mình để hiểu để thương. Càng được vote bao nhiêu cái áp lực trong ta càng nặng nề bấy nhiêu, rồi ta bị cái danh hão ấy cuốn theo, ta cứ chạy theo những tiêu chuẩn của người để rồi cuối cùng mệt mỏi mà thốt lên rằng Ta là ai vậy? Ta đang sống vì cái gì vậy?
Tham nào quá mức cũng không tốt các bác ạ.
5. MÙA XANH RẤT VỘI...
Thú thật sáng hôm nay có đứa đã cố ngăn cơn xúc động.
Tiết trời ấm, se sẽ cơn gió đầu ngày làm lòng rộn lên. Hay là xuân đã về?
Những nỗi nhớ cuộn lên khi nhớ về ngày cũ, thuở có cha có mẹ, có chị em quây quần chờ mong Tết. Nhớ dáng ba ngồi hong nắng trước sân. Lũ gà qué đào bới lẩn quẩn góc vườn. Con Ti bày trò trèo cây nhún nhẩy. Mặc lo toan của người lớn, đám con nít hồn nhiên nô đùa.
Chỉ lan man thế thôi đã thấy cay cay sống mũi...
Tiết trời ấm, se sẽ cơn gió đầu ngày làm lòng rộn lên. Hay là xuân đã về?
Những nỗi nhớ cuộn lên khi nhớ về ngày cũ, thuở có cha có mẹ, có chị em quây quần chờ mong Tết. Nhớ dáng ba ngồi hong nắng trước sân. Lũ gà qué đào bới lẩn quẩn góc vườn. Con Ti bày trò trèo cây nhún nhẩy. Mặc lo toan của người lớn, đám con nít hồn nhiên nô đùa.
Chỉ lan man thế thôi đã thấy cay cay sống mũi...
Chỉ biết trời chỗ này trong vắt chẳng gợn mây. Nắng tô hồng cuộc đời, làm xanh cây lá. Con nhện giăng giăng bình yên trên đọt cây.
Nghĩ chắc xuân chớm về...
6. Già thì có già.
Nhưng mà:
"Già này già dẻo già dai
Già đi canh một canh hai già dzìa"
Tự nhiên năm mới máo moe muốn đi sàn quẫy một bữa.
Haiza...
...
Cũng phải làm một quả tổng kết chớ nhể.
"Già này già dẻo già dai
Già đi canh một canh hai già dzìa"
Tự nhiên năm mới máo moe muốn đi sàn quẫy một bữa.
Haiza...
...
Cũng phải làm một quả tổng kết chớ nhể.
Năm 2015 là năm tuổi của cô Di, cũng là năm tuổi của ba má mình.
Năm nay ba bịnh thập tử nhất sinh, nằm mê man sáu tháng trời gần như sống thực vật. Cả nhà đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất nếu như ba ra đi. Chị hai ở Canada, chị kế và anh rể ở Việt Nam đã sang Mỹ thăm ba vì sợ không còn gặp được ba nữa. Thế nhưng không biết phép màu nào đã đưa ba trở lại, căn bệnh nhiễm trùng phổi đã tạm thời được khống chế.
Năm tuổi mình cũng gặp nhiều điều không tốt trong việc làm ăn, thiệt hại không nhỏ nhưng cơ bản đều qua được và có một số kết quả đáng khích lệ. Có những cái nọ cái kia tốt đẹp đến ngoài sự mong đợi khiến mình cứ ngỡ là mơ. Xác định luôn, năm tuổi đối với mỗi người đều khác nhau không phải tất cả đều tệ hại mà dẫn đến lo lắng. Cứ làm tốt, chăm chỉ, sống đạo đức nhân ái, làm việc thiện, bỏ thù ghét sân si thế nào cũng gặp điều lành. Còn ai sống tệ sống bạc với mình coi như lẽ đời nó thế, xã hội có người nọ người kia, họ tích được phước thì họ hưởng, còn sống lợi dụng lòng tin lòng tốt của người khác để mưu cầu bản thân thì tự họ nhận nghiệp chướng.
Năm nay, có lẽ hưởng được phước phần từ cha mẹ, vì cha mẹ mình hiền lành thương người không bon chen, mình cũng đã gặp, kết giao và làm việc với những anh chị em, tạo nên ê kíp làm việc tốt, chân thành với nhau suốt một năm trời. Rất cảm ơn mọi người đã hợp tác, nhất là các anh chị em quán No.1 đã cùng nhau vượt qua khó khăn trong cuộc cạnh tranh khá khốc liệt giành thị phần ở khu vực mình, kết quả đâu đến nỗi nào nhỉ.
Mình cũng cảm ơn nhân duyên đưa đẩy một chàng gõ cửa trái tim mình, yêu thương thông cảm và thấu hiểu cô Di, thương cô chân tình và đồng hành cùng mình. Việc tương lai thế nào thì hồi sau sẽ rõ, cơ bản tụi mình cứ đi đúng con đường đã vạch ra, theo đúng lộ trình tiến độ, và chọn lẽ sống đơn giản nhẹ nhàng yêu thương, sống vì cha mẹ, con cái và mọi người chung quanh. Có lẽ hỉ nộ ái ố của cuộc đời đã khá đủ cho tụi mình. Cơ bản hiểu ra được lý lẽ sống ở cõi đời này nên với tụi mình mỗi ngày đều là ngày hạnh phúc, vui tươi và mong chờ nhau. Hi vọng điều này sẽ trường tồn, vì với tụi mình mộ chữ THƯƠNG đã là đủ.
7. Năm tới thì thế nào?
- Mở một Store
Thế thôi.
Định mệnh hay Tình yêu
Cũng như tình yêu, có những thứ na ná như Định Mệnh mà định mệnh thật sự chỉ có một.
Trong thời điểm mà sự khắc khoải lẫn trống vắng của tâm hồn gặm nhấm mòn mỏi mọi suy nghĩ khiến phần hồn cảm giác như tê liệt, anh đến làm thay đổi cuộc đời và số phận của nàng.
Buổi ấy bụi mưa lất phất, tháng Mười Một ủ ê mưa mang cơn lạnh run rẩy cả thành phố. Nàng ngồi nghe It's not goodbye - Sweet November và miên man về một cuộc tình bất thành, đơn phương, vô vọng của chính mình.
"... You'd think I'd be strong enough to make it through
And rise above when the rain falls down
But it's so hard to be strong
When you've been missin' somebody so long
And rise above when the rain falls down
But it's so hard to be strong
When you've been missin' somebody so long
It's just a matter of time I'm sure
But time takes time and I can't hold on
So won't you try as hard as you can
To put my broken heart together again..."
But time takes time and I can't hold on
So won't you try as hard as you can
To put my broken heart together again..."
Không lẽ mình nên khóc? Nàng nghĩ. Có gì đáng khóc khi một thứ gọi là Feelings tự nó đến và đi? Tất cả do mình nghĩ quá nhiều, nung nấu quá nhiều, và để hồn hoang quá nhiều vào một điều không có cơ sở để tồn tại. Tự ôm vào, vật vờ và làm đau chính mình thật vô cớ. Vậy thì chẳng có gì phải tiếc thương mà hãy nhẹ nhàng thả theo gió bay...
Mà cảm xúc có khi nào điều khiển theo ý mình được. Chỉ khi có một thứ gì đó na ná như định mệnh đến và cuốn phăng đi tất cả, để lại một mênh mông dịu dàng...
Nàng đã quyết định đón nhận định mệnh có tên là ANH trong buổi sáng tháng mười một ấy, khi ủ ê vẫn còn ngập đầy hồn và trái tim còn nguyên mướt lạnh.
- Thích em lâu rồi.
- Khi nào?
- Ngay lần đầu gặp. Mà có thể lúc em béo ú. Có bầu. Mà không phải. Anh chả biết.
Nàng nghĩ chắc anh bối rối. Những dòng tin nhắn chạy ra trên màn hình, nàng không nhớ, không biết, nàng chỉ muốn nghe thấy sự thổn thức đang ru lòng mình.
- Khi nào?
- Ngay lần đầu gặp. Mà có thể lúc em béo ú. Có bầu. Mà không phải. Anh chả biết.
Nàng nghĩ chắc anh bối rối. Những dòng tin nhắn chạy ra trên màn hình, nàng không nhớ, không biết, nàng chỉ muốn nghe thấy sự thổn thức đang ru lòng mình.
Những mùa yêu đương vội vã trong mùa gió lạnh trôi đi.
Yêu. Quên. Ghét. Bỏ.
Hận.
Đầy đủ đến tận cùng.
Nàng thật sự đã lẫn lộn không phân biệt được ANH là định mệnh, hay ANH là tình yêu. Chỉ biết non nửa quãng đời còn lại, chỉ muốn sau những vất vả đời thường được ôm anh từ phía sau, gối tay và cuộn vào lòng anh, choàng vai bá cổ nhau trong những chiều nhạt nắng.
Và vẫn thương nhau đến tuổi xế chiều.
Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015
Một loài hoa chợt tím
Chợt buổi sáng thứ bảy
Nhớ một người đã trở thành lạ - xa
Những ký ức sương mù bọc quanh
Bên đời dòng người tan nhòa vội vã
Những thứ bảy tôi ngồi cắm cúi
Loay hoay lần mò tìm cách nhớ quên
Học cách không cho máu chảy về tim
Cho chảy về vô định
Người đặt tên cho loài hoa màu tím
Hoa Thủy Chung cánh nhỏ nhu mì
Tôi yêu gì tiếc gì?
Cánh môi sắt son lời hò hẹn
Những xưa cũ vồng lên vội vã
Màu tím dâng lên trong nắng tràn
Tôi mơ hồ nhớ lại
Một mối tình thênh thang.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









