Thì là...
Có đôi lúc tôi chẳng biết mình phải bắt đầu từ đâu. Tôi vốn không ưa những thứ mông lung mơ hồ. Thành thử trong vô số những bài thơ tôi viết và xóa đi tất cả, chẳng có bài nào tôi lấy tựa và ''vô đề'' hay ''không đề''.
Nhưng hôm nay thì...
Quả nhiên tới midnight mà chưa đi ngủ được vì ly cà phê uống trễ, làm cho tôi lẩn quẩn trong một số cảm xúc lan man. Mà tôi lại cứ muốn cứ thích viết ra những thứ lan man đó mới chết. Nên tôi đành phá lệ lấy cái tựa ''không đề'', còn hơn là để nó trống không, chả lấy gì làm cảm hứng.
Mưa rồi. Từ hôm qua. Đất trời bỗng dưng giã từ sự khô khốc, mà dầm dề từ chiều tối đến đêm hôm.
''Thành phố trong mưa mùa thu... hàng cây nhớ chiếc lá vàng rơi...''
Tôi bỗng dưng thèm ly cà phê muộn, nơi góc quán, mỗi khi mưa buồn có một chút gì đó thật sự là rất phiêu linh. Tôi thèm muốn cái cảm giác được ngồi vẩn vơ, hưởng một chút lành lạnh của tiết thu mưa. Chẳng có nguyên do gì. Chỉ là thứ đúng chất vớ vẩn nhất quả đất, mà những kẻ lãng đãng máu nghệ sĩ như tôi mới có thể đột nhiên thèm thuồng một cách lãng xẹt như vậy. Từ lâu những cuộc vui bù khú với bạn bè nhậu nhẹt đã thay bằng việc ngồi một mình cà phê lướt mạng. Tôi chả phải gái ngoan với những thứ tiêu khiển nền nã đoan chánh. Tôi là người đàn bà ba mươi sáu tuổi, hơn nửa đời người còn hơi hướm bốc đồng bay bổng của lứa tuổi ăn chưa no lo chưa tới, đã thôi xao xác với những chát chao cuộc đời. Một chút ngạo mạn phớt đời. Một chút suy tư nghệ sĩ. Tôi như vậy thôi. Chả có gì màu mè làm dáng nữa. Bắt đầu sống đúng chất của mình.
Năm nay, nắng nóng hạn hán kéo dài làm mùa hoa sữa của riêng tôi trôi dạt phương nào. Mỗi mùa mưa ngang qua, bao giờ cũng rưng rức cái mùi vừa yêu đương vừa ghét bỏ, cứ chực chờ ngấm vào tôi, nhấn vào tôi cảm giác chìm đắm lắng sâu, sao bây giờ không thấy. Mà thôi kệ, không có lại càng hay. Bởi thứ hương thơm đó, không khéo lại khiến tôi hoang mang nhớ về một người nào đó, xa xa. Khốn lắm.
Tôi đã thành người đàn bà khô khan. Cảm giác không gượng lại chút nào sự mềm mại. Tôi mạnh mẽ, cứng cỏi, nặng quan điểm và hơn hết là cảm xúc khó lường. Tịnh tâm đi - Thầy nói - Con còn nhiều vướng bận, con cần giải thoát chính mình. Tôi ậm ừ. Dạ thưa thầy con hiểu. Nhưng lòng tôi đa nghi, liệu thầy có nhìn tôi bằng con mắt của một vị chân tu, hay chỉ đúng nghĩa một người đàn ông trước một người đàn bà. Tôi từ lâu đã mất lòng tin trước những con người bằng xương bằng thịt. Tôi không tin lắm vào cõi thầy. Tôi biết mình hư khi nghĩ tầm phào như vậy. Mà tôi nào có thể nghĩ gì khác hơn.
Trước đàn ông, tôi đã phải tự giấu mình đi. Tôi không đẹp. Cũng chẳng tri thức gì. Nhưng cái gọi là tử vi và số phận đã cho tôi chữ ''đào hoa'' mà vận vào thì tôi đến khổ. Để yên thân tôi phải tự thu mình, có khi còn phải cố làm ra thô thiển và ngu dốt cho nó lành. Tôi không kham nổi chuyện bị đeo đuổi. Tôi cũng không can đảm chơi những trò ái tình nhăng cuội với anh nọ chàng kia. Có khi tôi còn cực đoan tự bảo rằng mình đã già. Nhưng đâu được, tôi biết mình còn tươi tắn lắm.
Trời mát. Thích lan man vậy đó.
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015
CHỜ
Những phiến lá đón nắng
Hay nắng đang nương nhờ
Mùa thu đi xa lắc
Còn mái lòng xác xơ
Hay nắng đang nương nhờ
Mùa thu đi xa lắc
Còn mái lòng xác xơ
Chiều nay mưa qua đó
Thành phố nghe hoang tàn
Cây rã rời nhọc mệt
Ngó đường chiều mênh mang...
Thành phố nghe hoang tàn
Cây rã rời nhọc mệt
Ngó đường chiều mênh mang...
Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015
BUỒN
Cũng đến lúc rồi - em quên anh
Quên tất cả những điều mong manh
Anh không còn mảy may nhớ
Thôi, chỉ thế này thôi
Mỏi vai, đau gối
Chút kỉ niệm hương thừa, đành trăn trối
Gửi lại người xa
Buồn, mong bước qua
Những thầm lặng cho ngày lên hấp hối
Buồn tím lòng cơn đau vội
Chuyện xưa nhưng nhức tấc lòng...
LÀM THƠ
Tôi có lời hứa cho mình
Làm năm chục bài thơ
Chỉ là công việc đi chép lại rất chán
Những chữ hiện ra trong đầu, có giai điệu
Mà tôi nghĩ khi đi trên đường
Đơn giản thôi, tôi viết lại
Tôi có những dòng sông trên đời
Chở mỗi mùa mưa vào xa vắng
Tôi có những biển khơi sóng dồn
Ép lòng tôi tan nát
Những chiều xa anh
Những chiều mong manh
Tôi là người đàn bà làm thơ
Cũng có khi ước mình thênh thang nhẹ nhõm
Viết điều gì rất vội
Cho xanh cho mát nắng lòng
Mà thơ tôi cứ ngập chìm trong hoảng loạn
Của thứ ký ức bụi mờ
Của tâm hồn xác xơ
Của cái cũ mèm nhu nhược
Và nông nổi tôi một thời
Chỉ có vậy
Thơ tôi như vậy
Anh đọc, có thấy yêu?
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015
Khi chưa kịp buông
Những chỗ ngỡ bước mình vẫn còn quen lắm
Tôi tự nhủ, bao năm qua rồi
Những ảo ảnh xa xôi
Đã kịp trút vào ngày xa vắng
Bao năm qua rồi
Những vòng tay đã kịp rời xa chia cách
Nỗi buồn nào đã kịp quên tên
Nhưng vết sẹo của ngày xưa
Một đôi lần thoáng qua, buôn buốt
Tôi hỏi tôi
Vùng ký ức mềm mượt
Còn chỗ cho những vết đau mòn
Người xa người, mưa càng tuôn
Đêm chở ánh đèn vàng hiu hắt
Trang trải cho nỗi buồn thời son sắt
Một chút nhân gian đã chạm đến người
Tôi ngồi quán xưa
Ngỡ mình đi đâu rất xa rồi trở lại
Dù tôi quanh quất đấy
Sống tảng lờ như kịp khuất xa
Ngày lại ngày, tôi lại qua
Chẳng buồn ngó một thời để nhớ
Bởi nhớ nhung là miền khổ hạnh
Khi chưa kịp buông...
Di Di 24/9/2015
.
Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015
Ngày mới, tuần mới
Bữa nay trời tiết thu, dễ thương lắm.
Nhà hàng xóm nấu món gì, mùi đưa tận sang nhà mình, lâng lâng một chút cảm giác gia đình.
Gia đình - hai chữ ấy đã trở thành quá khứ của một người đàn bà ba mươi sáu tuổi. Một mình bươn chải giữa cuộc đời, hưởng thụ đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc và thấy mình đôi khi mất nhiều hơn được.
Co lại, bớt xù lông. Khi nghiệm ra cuộc sống không phải chỉ cố gánh gồng là đủ. Và quyết định, chọn sự cô đơn làm bạn. Cuộc đời điểm thêm chút sắc hương bằng những mối quan hệ, những cuộc vui vầy thế là ổn thỏa.
Ngày mới, lại những dự án làm việc. Chúc cho mình được mãi mãi thong dong làm những gì mình ưa thích.
Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015
Lãng mạn và Kinh doanh
![]() |
| Hai tay hai ''súng'' |
Điều đó giúp cho tôi tự tin khẳng định rằng, lãng mạn và kinh doanh, hoàn toàn có thể tồn tại trong một con người.
Nhỏ, cha mẹ tôi nói nhà mình con cái không làm ăn gì được. Chúng nó là những đứa có tâm hồn lại hiền lành. Trong khi thấy người ta, dân làm ăn, bao giờ cũng hung hăng, sắc sảo, tinh thần thép, máu lạnh. Chúng nó mà đi bán buôn, không khéo đứt vốn, vì cái tính thương người.
Làm tôi cũng tự nghi ngại chính mình. Nhẽ đâu mình hoàn toàn không thể bán buôn?
Bây giờ, khẳng định ngay và luôn, lãng mạn là một chuyện tốt cho một cái đầu lạnh, tính toán nhạy, bổ sung cực tốt cho khả năng tự thiết kế công việc của mình, nhất là các công việc đòi hỏi sự khéo léo, sáng tạo.
Hơn bao giờ hết yêu công việc của mình hiện tại. Yêu cuộc đời. Yêu bản thân mình.
Đã có cái nhìn bằng TÂM về cuộc đời, nên cuộc đời trở nên nhẹ nhõm. Bớt băn khoăn sầu bi. Sống và yêu hết mình. Mỗi ngày ngộ ra nhiều niềm vui, nỗi buồn làm đẹp tâm hồn mình.
Cho và nhận cũng dễ dàng hơn, không đắn đo khi trao tình cảm của mình cho ai đó. Cũng không giận hờn chấp nhặt, miễn là tâm tịnh. Miễn là không động đậy trước biến đổi cuộc đời.
Và như thế, mỗi ngày bằng an là một niềm vui vô vàn.
Tôi biết mình giác ngộ.
Dù cuộc đời đãi ngộ mình kiểu gì cũng bằng an.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

