Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Cô đơn









Ngay cả khi không viết gì, blog cũng còn vài người đọc.

Cũng không biết là ai đọc, vì mình có chơi với ai nhiều. Trên facebook kết bạn tán nhảm tràn lan, có khi nói bậy nói bạ, đến nỗi "phụ huynh'' mình đọc rồi nhắc nhở. Tự ái, chả muốn viết gì trên facebook, nên lâu lâu up lên đó vài cái ảnh, và lại tiếp tục nhảm, có lúc lại muốn bỏ facebook luôn cho rồi, nhưng lại thấy tiếc mấy cái hình.

Đôi lúc tự hỏi, hay cứ làm con người bình thường, ngày hai buổi đi làm, kiếm tiền, tối về ôm con gái ngủ, cho cuộc đời nó lành, không phải thương vay ất ơ chữ nghĩa. Cuối tuần bày vẽ chuyện ăn uống, nhậu nhẹt linh tinh, ôm đàn hát hò, như bao lâu nay, cho khỏe?

Nhưng thực tình dù có đơn giản cách mấy cũng vẫn cứ thấy buồn, cô đơn. Nhiều khi cô đơn kinh khủng khi thấy làm cái gì cũng một mình. Vui cũng không biết nói với ai. Buồn cũng chả biết sẻ nó ra với ai kiểu gì. Chẳng phải là thiếu bạn bè. Chỉ là, đã quen với cách gặm nhấm một mình. Mà hình như bây giờ cũng nhiều người giống mình vậy.

Mà nhiều người bây giờ, cô đơn thì có cô đơn thật. Nhưng họ phô diễn sự cô đơn của họ, trong cái vẻ ngoài cố tạo ra cứng cỏi. Mình cũng từng như vậy, tô vẽ nỗi buồn, nhưng biết chắc người từng trải sẽ nhận ra hết, rằng đâu đó lấp liếm trong nỗi buồn, vẫn là sự khát thèm cái đẹp, cái vui, cái buồn, cái gọi là hạnh phúc.

Cũng có những lúc mình háo hức trước việc sẽ làm một bà nội trợ đáng yêu, tóc búi cao lơ thơ vài ngọn tóc lòa xòa, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nấu nấu nướng nướng, dọn dọn dẹp dẹp, quét quét tước tước, và chờ một anh chồng và đám con nít loăng quăng đầu ngõ trở về, sẽ hò hét hối thúc tắm rửa ăn uống bữa cơm ngon miệng do chính tay mình làm, rồi khi lũ trẻ học hành hoặc đùa vui dưới ánh đèn vàng ấm áp, mình sẽ, mặc một bộ đồ ngủ mỏng mảnh mượt mà, gối trên tay anh chồng, ôm một cuốn sách cũng mong mỏng, rồi ngủ quên trong lòng chàng...

Nhưng chặp sau lại cụt hứng với viễn cảnh bực tức nhau, kình cãi nhau, giận hờn nhau và bỏ nhau bơ vơ với đủ thứ hỉ nộ ở đời, chuyện này thì mình đã có kinh nghiệm.

Thế là lại quay về mối cô đơn cũ, cho lành...


Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi







Những ngày tháng đó, chúng tôi ngồi cùng nhau trong một căn gác quán cà phê. Mùa ấy gió đông tràn trề trên những tầng nhà cao, cảm giác lạnh lẽo trống vắng đến lạ. Chúng tôi ngồi đối diện trộm nhìn nhau, thi thoảng vờ lơ đễnh ngó ra ngoài khung cửa kính. Ngoài đó có một cây khế già cao ngất và to đùng đầy hoa và lá. Có lẽ nó là thứ mà những ngày đầu lưu luyến ấy chúng tôi thường nhìn nhất, hơn cả những món quà nho nhỏ tặng nhau, và, tự nhiên, cây khế trở thành một kỉ niệm như những kỉ niệm xôn xao khác chúng tôi từng có.
Mà ngày tháng ấy, gió động không ngừng, bàng bạc thổi phần phật mọi thứ mỏng mảnh, huống gì những chiếc lá khế vàng, đang từng đợt bị những ngọn gió tàn nhẫn lùa rơi xuống đất. Trong những luyến lưu xôn xao, lòng tôi chạnh những bâng khuâng theo lá. Tôi chẳng biết người ấy nghĩ gì và có giống như tôi không nữa, mà nhiều giờ khắc trôi qua có khi chẳng nói với nhau được gì nhiều, rồi đành bịn rịn rời nhau.
Ngoài kia gió mùa xao động...
Nghĩ cũng lạ. Chẳng lẽ khi nhớ về kỉ niệm, người ta vẫn thường phóng đại nó lên bằng cách thổi yêu thương vào? Tôi vẫn thường làm vậy với những ký ức đẹp của mình, và hồi hởi gặm nhấm nó khi một lúc thảng hoặc nhớ về. Kỉ niệm không bao giờ có thể hàn gắn lại những đổ vỡ, mà kỳ thật tôi cũng chẳng trông mong điều đó. Chỉ muốn lưu giữ nó như một cuốn nhật ký, lâu lâu giở ra thấy yêu thương hiện về, khiến tôi mỉm cười, hay tôi rưng rưng, hay tôi tiếc nuối, đều là những cảm xúc dễ thương, dễ hiểu, dễ chấp nhận trong mớ hỗn độn cuộc đời.
Từ sau những ngày tháng đó, tôi biết chẳng ai trong hai người chúng tôi muốn quay lại nhìn khung cửa kính có cây khế già xao xác ấy. Tất cả đã ngưng đọng thành một kỉ niệm tròn trịa trong mỗi người, đủ để nhớ để thương và không bao giờ trở lại. Mộng mơ cũng đã hết, khi thực tại của mỗi người đã phủ lên ngày tháng đẹp bằng những rong rêu.
Tôi lại như mơ thấy một bông khế, mạnh mẽ nấp trong những chồi lá đang run rẩy giữa bàng bạc gió đông, trong một lúc hoang mang nhớ...

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Mùi




Cây sử quân tử tôi trồng



"Tôi là người mẫn cảm với mùi..."
Không biết tại sao tôi ấn tượng với bài viết đó của một người rồi thầm "thần tượng" người đó dù chẳng biết mặt mũi người ta ra làm sao. Đôi khi cuộc đời có những chuyện trớ trêu như vậy, cảm giác mỏng mảnh bâng khuâng nhưng mạnh mẽ quyết liệt đi vào tâm hồn mình một lúc nào đó, chiếm ngự ta một cách âm thầm, êm ái và đẫm sâu đến mức ta không ngờ, làm ta thành một kẻ khùng điên vô đối, rồi bỗng một ngày nhẹ nhàng rời bỏ ta, như một làn hương ngất ngây thoảng qua, đủ khắc khoải, đủ cào xé, đủ gợi nhớ, đủ cảm nhận một vẻ đẹp của thứ ái tình không là gì, không vì cái gì. Bao năm qua còn lưu giữ những cảm xúc cũ, những bày biện dở dang trước cuộc chơi tìm kiếm "feelings" sống động nhất đời. Để đôi khi, những mỏng mảnh gợi nhớ từ đoạn thơ hay, câu văn đẹp, ly cà phê vừa vặn nơi một góc quán quen, hoặc một ai đó nhắc nhớ... lại cảm đến người xưa, người tôi chưa hề quen.
Tôi có hàng lô lốc nước hoa từ những chuyến về Việt Nam của chị và mẹ. Nhà tôi biết tôi thích nước hoa. Gần đây nhất chị tôi mang về nhiều mỹ phẩm và tôi lại được sở hữu thêm độ bốn năm chai mùi rất ưng. Tôi không sành về nước hoa, cũng như không có đam mê đối với thời trang và mua sắm. Chỉ đơn giản tôi thích cơ thể sạch sẽ với mùi thơm dịu nhẹ để ra đường, dần dần đã thành thói quen tạo ra sự tự tin và thoải mái cho tôi. Tôi biết không ít người không thích nước hoa, một số thủ một hai chai là quà tặng để có thể "nói chuyện" với người nọ người kia ra vẻ ta cũng sành điệu chứ thực chất chẳng đời nào móc hầu bao cho những cái lọ tẻo teo ngốn tiền, một số người nghe mùi nước hoa là chóng mặt buồn nôn, nhất là trong phòng kín làm việc phải suốt một ngày nghe mùi hương sực nức. Tất cả đều Không Sao Cả. Nước hoa cũng chỉ là thứ phụ kiện, không phải là thứ thể hiện đẳng cấp, sành điệu hay xa hoa như ta vẫn tưởng. Nó đơn giản chỉ là sở thích, một sở thích nho nhỏ như bạn gái thích nội y lụa mỏng, giỏ xách "name", giày cao gót... Chỉ khác nó là thứ đi vào bạn, nói lên con người bạn bằng khứu giác tinh tế, không phải bằng con mắt nhìn vào những đồ vật bạn mang theo. Nó vốn không chẳng phải thứ gì xa xỉ nếu chịu khó làm một bài tính chia đơn giản. Nhưng nếu không quen hay hoàn toàn dị ứng thì bạn cũng không cần phải thử làm gì. Mùi hương - đơn giản chỉ là sở thích như bao nhiêu sở thích khác thôi mà.
Tôi đặc biệt thích đàn bà tô son đỏ, dùng nước hoa tinh tế nhưng nồng nàn, đi giày cao gót. Đó là tiêu chí của riêng tôi về một phụ nữ có vẻ ngoài bắt mắt. Tôi thấy họ khác biệt với những người xung quanh nếu không nói là nổi bật. Khoan nói đến thần thái hay tư chất, những khái niệm khá xa vời với một người nữ bình thường, hãy nói đến vẻ ngoài của họ đi đã, có phải với ba thứ đó, họ đã "gây sự" được với mọi người rồi không?
Tôi biết cây sử quân tử nhà một người quen. Buổi tối nghe mùi hương của loài hoa này tỏa ra, tôi... mém xỉu. Một vạt hàng rào hoa chi chít làm ban đêm nơi đó đặc quánh mùi hương. Tôi hơi... bất mãn. Tôi vốn ghét những thứ quá lố, quá ngưỡng vì tôi kém chịu đựng. Mùi sử quân tử làm tôi nhớ những ngày mưa quê nhà, trên con đường đi học có những đoạn tới mùa có loài cây leo thành từng bụi lớn, hoa trĩu từng chùm li ti trắng muốt mùi hương sau cơn mưa xộc vào rức mũi tôi. Một sự "quá lố" ghi thẳng một bàn vào khung thành với cơ chế tự ngăn cản mọi sự tấn công vũ bão, làm tôi cứ nhớ hoài không quên cho tới bây giờ.
Mua một bụi sử quân tử về trồng ở quán cà phê. Cây lớn rất nhanh và lộ vẻ sung sức. Một hôm hoa trổ hết đợt mà đâu đó vẫn thoảng hương, tôi nghiêng đầu ghé sát để ngửi vào mấy cái nụ mới chớm. Cũng không phải mùi từ mấy cái nụ. Vài ba ngày sau tôi biết mùi hương đó thoảng ra từ... cơ thể mình. Thì ra mấy hôm nay tôi thử chai nước hoa mới, nó là mùi hoa sử quân tử mà tôi không chú ý. Nghĩ mà buồn cười. Thì ra có nhiều thứ trong cuộc sống tôi vẫn chưa chịu khó chậm lại để ngẫm, để nghĩ, để cảm nhận. Tôi vẫn còn qua loa và hời hợt lắm.

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Yêu muộn





Buổi chiều thiếu nắng hầm hập trôi đi.
Tôi một mình loay hoay với một quả bưởi, một chai nước rong biển, một bộ phim Hàn tình cảm hài hước, cuốn sách Yêu muộn, một cây đàn guitar và hơn hết, một nỗi trống vắng cô đơn ngập lòng.
Tôi thầm nghĩ, khi tuần tự làm hết tất cả, ngày của mình lại trôi.

Vai nữ chính trong bộ phim Hàn là một cô gái già chạm ngưỡng 40, từng khoác áo cô dâu nhưng chú rể biến mất vĩnh viễn trong ngày cưới. Cô có công việc, có tiền bạc và sự mạnh mẽ hãnh tiến trong công việc, thế nhưng vẫn hoài cô đơn khi trở về nhà, đối diện với sự nôn nóng hối thúc lấy chồng của người mẹ và sự chờ đợi một người đàn ông không bao giờ trở lại của cô, tất cả dường như đã trở thành nỗi ám ảnh đè nặng lên cô. Tất cả là ở cô, do cô, tôi nghĩ như vậy, chỉ cần cô có một chút mở lòng.
Nếu là tôi. Tôi sẽ...
Nhưng tôi không phải là cô. Tôi có nỗi buồn khác đeo bám mình còn nặng nề hơn nữa. Nó khiến tôi có khi trơ ra, lạnh lẽo không một cảm xúc gì. Nó là một nỗi đau của sự thất bại, trong việc bày tỏ tình cảm với một ai đó mà không nhận lại đúng như mình mong muốn. Và vì thế tôi buộc phải chấp nhận nó là một sự lệch pha, hay nói đúng hơn là sự không hợp nhau, vì người kia dần dần cũng chán chê những đòi hỏi trái khoáy viện cớ yêu thương của tôi, đã phản ứng lại, mỗi ngày một nặng nề và tần suất dày hơn. Và tôi nghĩ, nếu cứ thế, chúng tôi chỉ làm khổ và tổn thương nhau. Cần phải xa nhau, có lẽ...
Tôi, có một kiểu yêu thương khác người. Một là yêu hết mình, không thì thôi, thà chọn sự cô đơn. Tôi không yêu kiểu ban đầu thì nồng cháy quấn quýt không rời, về sau thì chìm chìm khuất khuất. Có nhiều người vẫn nghĩ, trai gái ban đầu như lửa với rơm, bùng cháy dữ dội, về sau sẽ đượm lại, tàn đi, chỉ còn nghĩa nghĩa tình tình. Và họ yêu như vậy, sống như vậy và chấp nhận như vậy. Tôi thì không như thế. Tôi thích một tình yêu nồng nàn từ đầu tới cuối, yêu thương và say mê nhau. Tôi yêu như kẻ dâng hiến lần bừng nở duy nhất của tim óc mình, vô vàn và bất tận. Tôi vốn không quen tính toán, phân phối.
Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy người đàn ông như tôi muốn.
Bởi tôi đa đoan. Rắc rối. Lãng mạn. Mộng mơ. Hâm. Nhảm. Hay bất kỳ thứ gì mà một người bình thường có thể nhìn thấy và đánh giá tôi. Biết sao được. Trời ban cho tôi tính cách yêu đó, tôi không thể lấy lý trí hay tư duy để điều khiển kiểu yêu của mình được, như cách mà bao người nữ khác đã tặc lưỡi cho qua, hoặc sống và tìm niềm vui riêng cho mình mà đáng lẽ niềm vui đó phải là niềm vui chung với người đàn ông của đời mình. Tôi không thể.
Người yêu à, đừng nói rằng cứ lâu lâu em lại làm cho mọi việc buồn đi. Đừng biến em thành kẻ chuyên môn gây sự và đòi hỏi. Tốt nhất cứ yên lặng đi ra khỏi đời nhau để khỏi làm tổn thương nhau.
Anh làm được điều đó mà...
(Cảm nghĩ khi đọc cuốn Yêu muộn).

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Ngày vui







Buổi sáng chủ nhật
Em cột khăn vào tóc
Giấu niềm vui nhỏ bé trong từng bước chân
Đến với anh, từng giọt cà phê bâng khuâng
Sương mù loang loang mươn mướt

Niềm vui cất trong nỗi nhớ
Miên man trên vai thon suôn
Bên anh buồn đời quên vội
Tiếng cười ngào ngạt mùi thương

Em quên những điều rao giảng
Em quên trần gian muộn phiền
Em quên niềm đau một lúc
Thả hồn một thoáng mơ tiên


...

Buổi sáng chủ nhật
Không gian còn trầm mùi hương
Cà phê ngoan môi em ướt
Cái hôn dầm dề thõng thượt
Một đôi tay níu không rời

Ngày vui trôi...
Vui thôi...





Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

Rong rêu





Ngủ yên trên đá
Đời rêu mù màu
Trông chờ cơn nắng
Cho mình thôi đau

Rêu thời tàn úa
Sắc quạch buồn rầu
Hỏi mình có lẽ
Trần gian quên mau

Sóng tràn bờ bãi
Một nhánh rong khờ
Gởi thân trên đá
Khô dần thương đau

Rêu thời khóc nắng
Nắng thì khóc rong
Một đời tàn lụi
Lệ sao vừa lòng?

Trần gian gửi phận
Khóc nhau một đời
Thương nhau một lúc
Đời cũng tàn trôi.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Có yêu nhau ngọt ngào





Em muốn hỏi anh
Từ sơ khai
Người ta yêu nhau thế nào
Có phải như Adam nuốt táo
Như Eva khờ khạo
Che chiếc lá thẹn thùng

Em muốn hỏi anh
Người ta mê mải nhau
Che giấu thế nào
Những quầng yêu quanh mắt
Những tối hầm hập
Bấu víu đời người

Che giấu
Tại sao?
Như áo quần
Che thân
Như mũ nón che đầu
Như dép guốc
Che chân
Ta che nhau
Tội lỗi?

Tình yêu đâu có tội
Giữa hai người ngồi gần
Giữa mặt trời mặt trăng
Giữa hôn môi ráo riết
Có tội thành vô tội
Đêm chứng giám chỗ nằm
Trăng che mặt tối tăm
Nát nhầu mùa se sắt

Muốn hỏi anh rất thật
Có yêu nhau ngọt ngào?